Thạch Hạo quét nhìn mọi người nơi đây, có nhuệ khí, có sỉ nhục, có ngang tàng, cũng có bễ nghễ chúng sinh!
Hai câu vừa ra liền khiến cho cả trung ương Thiên cung trở nên yên lặng, trái tim của tất cả mọi người đều đập thình thịch không thôi, tiểu Thạch đã trở lại và thể hiện sự cường thế của mình.
"Ha ha..." Có người nở nụ cười, ý tứ rất rõ ràng, trong mắt kèm theo vẻ hờ hững, chẳng hề nói gì mà chỉ lui lại sau, sống chết mặc bây.
"Hoang Thiên hầu thật bá đạo đi mà, hô quát mọi người, chẳng lẽ muốn một mình chống lại toàn bộ chúng ta ư?" Lại có người nói lớn.
Trung ương Thiên cung có màu vàng chói, đây chính là cung điện được xây từ đá hoàng kim, không chỉ cứng rắn không hủy mà có thể đứng vững vạn cổ, cộng thêm công năng tụ tập linh thụy cả thiên địa.
Nơi đây muôn hình vạn trạng, toàn bộ cung điện đều được long khí lượn lờ, vô cùng thần thánh và an lành, cứ như là cung điện từ trên Thần giới hạ xuống nhân gian, trấn áp số mệnh tám phương.
Thạch Hạo mặt chẳng hề có tí cảm xúc gì, vẻ mặt vẫn lạnh lùng và bình tĩnh như tước, cứ như mình là chủ nơi đây, nó từ từ bước lên bậc thang rồi đi tới nơi cao nhất của trung ương Thiên cung, sau đó nhìn xuống bên dưới, nói: "Ta đã nói thì ắt giữ lời!"
Lời này vừa ra cứ như là một luồng áp lực vô hình nhanh chóng khuếch tán về bốn phía, bất kể là cường giả của vực ngoại hay là các lộ Vương hầu của hoàng đô sắc mặt đều đong cúng lại.
Mặc kệ ngươi có tâm tư gì thì cũng phải suy nghĩ tới uy thế kia của tiểu Thạch, nó một khi nổi điên thì tuyệt đối không chỉ xảy ra tai họa nhỏ, ắt khấ lên màn gió tanh mưa máu.
Từ khi nó xuất thế tới giờ chưa từng chiến bại, giết Trùng Đồng giả, địch Nguyệt Thiền tiên tử, quét ngang Vương hầu cùng cảnh giới, uy danh hiển hách, chiến tích của nó ai ai cũng hiểu thì ai dám tranh hùng?
Ngay trước cung điện nguy nga có một tòa ngọc trì đang phát sáng, bên trong có một ít linh dược, nơi đó mông lung cứ như chỗ ở của thần nhân vậy.
Bên trên hoàng cung, con Thanh Long được ánh lành ngưng tụ thành từ từ rút lấy long khí, không ngừng xoay vòng ngẩn đầu gầm lớn.
Phương xa có một vài linh cầm, nhưng chúng không dám lại gần tỏ vẻ lo sợ, tất cả đều là những thụy điểu được nuôi dưỡng ở trong hoàng cung này.
"Hoang Thiên hầu, ngươi đừng có quá vênh váo hung hăng, đây là hoàng cung chứ không phải là Hầu phủ của ngươi." Có giọng nói bán nam bán nữ phát ra.
"Sai, bệ hạ đã đổi Hầu phủ thành Vương phủ, chỉ cần tiểu Thạch trở về thì lập tức trở thành Hoang Thiên vương." Có người mở miệng, đó là một vị Vương gia.
Mọi người thất kinh, đó là Chiến vương, là một Vương hầu vô cùng mạnh mẽ, không ngờ lại tỏ thái độ như vậy, hiển nhiên đang nghiêng về phía tiểu Thạch.
Hiện tại cả Hoàng Đô trở nên hỗn loạn, không cần nói tới các đại giáo vực ngoại, ngay cả nội bộ của Thạch tộc cũng đang đấu đá lẫn nhau, ai cũng muốn kế thừa đại thống, bước đầu mà đã có một Vương hầu tỏ thái độ như vậy khiến cho bầu không khí càng căng thẳng hơn.