Bức tường cao to có màu vàng kim nhạt, hoàng gia lựa chọn những nguyên liệu bằng đá để xây dựng rất khắc khe, không chỉ cần chắc chắn mà còn phải an lành và đầy uy thế.
Lầu các phải hùng vĩ, tất cả đều dùng ngói lưu ly, dưới ánh tà dương lập lòe ra hào quang thần thánh.
Thạch Hạo nhanh chân tiến bước tới trong cấm địa của hoàng gia, người thường cơ bản không thể đặt chân tới dù là nửa bước.
Loáng thoáng, nó cảm thấy có chút ngột ngạt, toàn bộ hoàng cung vô cùng hùng vĩ, cung điện san sát, xanh vàng rực rỡ, hiện vẻ nghiêm trang và uy thế của Hoàng đạo.
Thực lực càng mạnh thì cảm nhận càng rõ ràng, khiến họ phải kính nể.
Khí vận của cả quốc đều tập trung ở đây, có thể nói đây là trái tim của Thạch Quốc, là nơi trọng yếu nhất, được truyền thừa từ Thượng cổ tới giờ, nơi đây có rất nhiều thần tích.
Cung trời đầy hùng vĩ vắt ngang, cửa thành mà Thạch Hạo vừa bước qua bất quá chỉ là cái đầu tiên, chỉ vừa mới nhận thức đươc vẻ ngoài mà thôi.
Một đám lão già vây quanh lấy Thạch Hạo, có phủ Hoang Thiên hầu, còn có những thị vệ già trong hoàng cung, từng người lộ vẻ nghiêm trang.
"Các ngươi có ý gì đây, năm lần bảy lượt ngăn cản Hoang Thiên hầu vào cung, đây là muốn mưu phản sao?!" Một thị vệ già quát lớn.
"Chúng ta chỉ làm tròn phận sự bảo vệ hoàng cung mà thôi, không cho bất cứ người nào không có phận sự xông vào." Chiến tướng ôm quyền, giọng nói chẳng phải nam chẳng phải nữ vang lên.
Hiển nhiên, gã sớm lựa chọn phương án rồi, đã có người đi vào trước và cũng là người mà gã nương tựa, gã cũng chẳng hề chấp nhận Thạch Hạo, thậm chí còn muốn làm trái với di chiếu mà Thạch Quốc lưu lại.
Huynh đệ già của Thập Ngũ gia đều lộ vẻ giận dữ, một vài tên thị vệ già trong hoàng cung cũng trừng mắt, quát lớn: "Các ngươi cũng đừng quên, quốc này mang họ Thạch, chứ không phải là thế gia vọng tộc của vực ngoại."
"Chúng ta biết chứ." Chiến tướng kia không hề bị lay động, ánh mắt vẫn lạnh lẽo như trước.
Thạch Hạo bước lên trước, không hề dừng lại, nói: "Nếu vì công, ta rất thích ông. Nếu như đã đi theo địch, cứ khúm núm, bán đi Thạch Quốc, hôm nay tất g**t ch*t ông!"
Nó chỉ mười lăm tuổi, và cũng rất khôi ngôi, tuy còn nhỏ nhưng khi nói những câu này thì có uy nghiêm cực lớn, khiến cho những tu sĩ kia phải rút lui.
"Hoang Thiên hầu, uy phong thật lớn, nhưng ngươi nên nhớ kỹ, đây là hoàng cung!" Chiến tướng vẻ mặt xám đen, liên tiếp cười lạnh.
Thạch Hạo tiến lên, cơ bản chẳng hề để ý tới gã, xuyên thẳng qua cửa cung điện rồi tiến bước về nơi sâu nhất trong hoàng cung, khiến cho những người kia từ từ lui về sau và sau cùng chẳng ai dám ngăn cản.
"Thủ ở nơi đây, một khi có động tĩnh thì lập tức đóng kín hoàng cung, giết sạch những người đi vào." Chiến tướng thấp giọng ra lệnh, việc này làm cho đám binh sĩ khác biến sắc.
Thạch Hạo đi qua bốn dãy cung điện thì tới một nơi vô cùng rộng lớn, hiển nhiên sắp tới trung ương Thiên cung rồi, nhưng nơi đây nó nhìn thấy một gương mặt xa lạ.
Một chàng trai tuổi không lớn lắm, sợ chưa tới hai mươi, thân mặc áo tím, có cặp mắt phượng, khí chất cao quý không thể tả nổi.