Ánh chiều tà, đỏ chót như máu.
Trên đường đi, thiếu niêu lao nhanh, một đường xông thẳng tới hoàng đô Thạch Quốc, những cọng tóc phất phơ đằng sau, hình thể như giao long, tốc độ cực nhanh cộng hưởng với không khí tạo nên những tiếng nổ vang rền.
"Hắn trở về rồi!" Có người nhỏ giọng nói, sắc mặt ửng đỏ, song quyền nắm chặt, ẩn chứa thù lớn cùng kiêng kỵ, càng có vẻ hàn ý.
"Tiểu Thạch đã trở về, đến tột cùng sẽ gặp phải sóng gió như thế nào, ai sẽ là người kế thừa đại thống của Thạch Quốc đây?" Có người chấn động, nhìn về con đường dài kia.
Thạch Hạo trở lại khiến cho rất nhiều tu sĩ chú ý, trên thực tế, trận chiến ngắn ngủi ở Yên Vũ lâu đã lan rộng một cách nhanh chóng, dạng người như nó chỉ cần vừa mới xuất hiện thì sẽ gây sự chú ý cho mọi người!
Có Vũ tộc thù không đội trời chung, có những thân Vương cường mạnh khác, giờ phút này bầu không khí của Thạch đô trở nên căng thẳng, ai nấy đều linh cảm thấy sẽ có sóng gió cực lớn nổi lên!
Phương hướng hoàng cung, long khí bốc lên cứ như là Hoàng chủ xuất thủ, một con Chân Long xoay vòng làm kinh động tới tất cả người Hoàng tộc.
"Xoẹt!"
Màn mưa màu tím xuất hiện, ào ào, ánh tím đầy trời kèm theo đó là luồng khí thế như núi cao ép thẳng về phía Thạch Hạo.
Thạch Hạo dùng tay ấn một cái, mưa tím đầy trời nổ nát rồi lao ngược lại lên trời cao, không thể nào ngăn cản được bước tiến của nó.
"Đạo hữu xin dừng bước!" Một tiếng quát truyền tới, một đạo sĩ trung niên xuất hiện ngăn nó tiến về trước.
Thạch Hạo lạnh lùng, hiện tại hoàng cung có dị biến, người này lại chắn đường nó, lòng dạ mang ý xấu, hiển nhiên ngay thời khắc mấu chốt này không muốn nó tiến vào n** m*n c*m kia.
"Tránh ra!" Ngắn ngủn hai chữ, sát ý vô tận tản ra, tuy rằng chỉ là một thiếu niên nhưng Thạch Hạo cứ như không giận mà uy, khiến người khác cảm thấy ngột ngạt khó thở.
"Tiểu hữu bớt giận, hà tất phải sát khí đầy mình như thế, bần đạo xin kể rõ cho tiểu hữu một vài chuyện." Gã ngồi xếp bằng trong hư không, dáng vẻ trang nghiêm, bắt đầu tụng kinh.
"Rào rào rào!"
Một quyển Đạo thư màu tím chủ động xoay chuyển trên đầu gã, mặt giấy xẹt qua xẹt lại từng vệt sáng chói, lưu chuyển khí tức đại đạo.
Từ sau khi tiến vào thành thì nó phát hiện, long khí phát ra trong hoàng cung kia tựa như có quan hệ gì đó với nó, Thạch Hoàng có thủ đoạn thông thiên triệt địa, như đã nhen nhóm Thần Hỏa, có thể đã lưu lại thứ gì đó cho nó.
Tự dưng giờ lại xuất hiện một người cố ý ngăn cản nó lại thì chắc hẳn hàn ý dâng trào, tuy nó mặt mày sáng sủa, có ẩn chứa tiên khí thế nhưng một khi bùng phát sát khí lập tức sẽ trở thành sát thần.
"Tiểu hữu xin bình tĩnh đừng nóng, hãy từ từ bình tâm trở lại, bần đạo muốn cùng đàm đạo với tiểu hữu đôi chút." Đạo sĩ mở miệng, trong con ngươi lóe lên từng chấm sáng tím, trên trán thì hiện ra một chiếc sừng cùng reo vang với Đạo thư kia.
"Ông dốc sức cho Bổ Thiên giáo, hay là đến từ Bất Lão sơn, hoặc là Tây Thiên giáo?"Thạch Hạo khép hai ngón tay lại thành kiếm, cơ bản chẳng thèm trì hoãn chút thời gian nào, trong khi nói chuyến liền xuất thủ.
"Keeng!"
Kiếm khí to lớn nối thẳng trời xanh, cục kỳ rực rỡ, sắc bén ép người, đây chính là một trong những bảo thuật mạnh nhất hiện tại của nó, là kiếm ý đã ngộ ra từ cọng cỏ trên da thú kia.