Cặp mắt của Thạch Hạo nhíu lại chăm chú nhìn nàng, rốt cuộc bí ẩn đó ra sao?
Trên gương mặt trắng bóng của Nguyệt Thiền tiên tử lộ vẻ thú vị, đưa tay vuốt vuốt mái tóc, nói: "Có lẽ khi nghe xong ngươi sẽ giật mình đấy."
"Chuyện gì mà ta chưa trải qua chứ, ngươi cứ nói đi." Thạch Hạo nói.
"Chắc ngươi cũng nghe được, Hoang Vực là vùng đất bị trục xuất, thế nhưng cũng không có chính xác, đây chỉ là một phần nhỏ của tảng băng chìm mà thôi." Nguyệt Thiền tiên tử khẽ nói.
"Tiếp đi!" Thạch Hạo hờ hừng nói.
"Ngươi cảm thấy tám vực rộng lớn vô biên, to lớn vô ngần, là đại thế giới mênh mông đúng không?" Nguyệt Thiền tiên tử quay đầu nhìn nó, chỉ hỏi như vậy.
"Chẳng lẽ không đúng à?" Thạch Hạo hỏi ngược lại.
Nguyệt Thiền tiên tử lắc đầu, bình tĩnh nói: "Nếu như ta nói cho ngươi biết, Thiên Địa Huyền Hoàng Vũ Trụ Hồng Hoang, tám vực chỉ là tám nhà tù, vậy ngươi có tin không?"
Thạch Hạo yên lặng chẳng chút lay dộng thế nhưng cặp mắt lại b*n r* chùm sáng kinh người chiếu sáng cả căn phòng, tin tức này quá kinh người, khiến người khác khó mà tiếp nhận được.
"Rất khó tiếp nhận đúng không, nhưng đây lại là sự thật." Nguyệt Thiền khẽ nói, khi dứt lời thì nâng ly uống cạn chén rượu rồi đặt mạnh xuống mặt bàn.
Thạch Hạo im lặng, tin tức này đúng là kinh động cả thế gian, có thật hay không đây? Trong lòng nó nổi sóng chập trùng, không thể nào tin nổi.
Tám vực, biết bao hùng vĩ, vô cùng vô tận, vậy mà chỉ là tám nhà tù, là do người phương nào tạo nên đây, tác phẩm quá đồ sộ!
Trong lúc nhất thời nó nghĩ tới rất nhiều chuyện, hàng loạt tin tức hiện lên trong đầu, vẫn như trước khó mà tin nỏi.
"Rất khó tiếp nhận đúng không?" Nguyệt Thiền tiên tử hỏi, thấy nó không nói gì thì mở miệng lần nữa, nói: "Thế giới rất to lớn, mênh mông vô tận, nhưng chỉ là tám nhà tù mà thôi, đúng là sẽ làm cho người hoài nghi."
Thạch Hạo cũng chẳng nói gì, dùng tâm để phán đoán, trước đây cùng nói chuyện với Ma nữ, cũng từng nghe nàng nói qua một ít bí ẩn nhưng không tin lắm.
Cẩn thận suy tư cân nhắc, tuy trong lòng chấn động nhưng cũng có phần tin tưởng, dù Nguyệt Thiền tiên tử lòng mang ý xấu nhưng cũng không cần dùng chuyện như thế này đi lừa nó làm gì.
"Ngươi không tin ư?" Nguyệt Thiền tiên tử hỏi.
Thạch Hạo không nói mà chỉ nhìn nàng, ánh mắt hơi ép người, hư không sinh ra phù văn ầm ầm vang vọng, đây không phải là "Thế" mà sinh ra theo nỗi lòng của Thạch Hạo, bất cứ lúc nào cũng có thể trấn áp xuống.
"Dù là ai khi lần đầu tiên nghe thấy đều khó mà tiếp nhận được. Nhưng vì thế mà ra tay với ta, vậy một đòn có thể thành công ư?" Nguyệt Thiền tiên tử nở nụ cười mỉm, vô cùng bình tĩnh.
"Dù là tám nhà tù thì đã làm sao, ta sinh ra và lớn lên ở đây thì ai dám nói ta là phạm nhân?!" Thạch Hạo ngồi yên nơi đó nhưng lời nói mang theo một luồng sát khí.
"Vượt qua tám nhà tù, ngươi có thể tưởng tượng được trời đất bên ngoài lớn đến mức nào, đặc sắc đến mức nào rồi đó, ngươi cam tâm đời kiếp này sinh sống trong tù giam này à?" Nguyệt Thiền tiên tử hỏi.
Nếu như lúc bình thường khi nghe được tin tức này thì chắc chắn sẽ ủ rũ, mênh mông tám vực, rộng lớn như thần thổ, bao nhiêu anh kiệt cả đời khó mà đi hết một vực, nhưng giờ lại biết được chỉ là tám nhà tù.