Hoàng đô Thạch Quốc, vẫn hùng vĩ như trước, tường thành nguy nga cứ như là một dãy núi chắn ngang.
"Trận pháp Thần Linh được mở ra nhưng vẫn bị đánh tan." Thạch Hạo đi tới trước tường thành, yên lặng trong thời gian rất lâu.
Tường thành cứ như là kim loại màu đen lấp lánh ánh sáng lộng lẫy, đó là do sức mạnh của phù văn biểu hiện nên nhưng đáng tiếc là, hiện tại chỉ còn là những vết tích tàn dư của trận pháp mà thôi.
Cửa thành rộng rãi, người tới người lui, sinh linh ra vào rất nhiều, trong thành vẫn rất phồn hoa và náo nhiệt như trước.
Lần thứ hai quay trở lại, Thạch Hạo cảm thấy hoàn toàn mới lạ, năm xưa tới đây với nhiệt huyết dâng trào, mục đích là tìm tổ phụ, kết quả nó đã đại chiến với Vũ tộc, Võ Vương phủ ngay tại nơi đây, danh chấn Thạch đô.
Hiện tại, sóng ngầm cuộn trào trong thành, Thạch Hoàng đã mất tích, sát cơ đầy bốn phía, đại giáo của vực ngoại nhúng tay vào, lần này tới đây nguy hiểm sẽ càng lớn hơn.
Thượng giới vô tình, sỉ nhục toàn bộ sinh linh bên dưới, quyền sinh sát chỉ trong một ý nghĩ. Mà giới này, những đạo thống có quan hệ với bọn họ đều rục rịch, cứ như hổ như sói nhào tới.
Thạch Hạo tiến thẳng vào thành, mục tiêu của nó là hoàng cung, Nhân Hoàng đã mất tích, vậy nơi đó sẽ lưu lại thứ gì?
Nó dám vào thành thì chắc chắn có niềm tin, hiện tại Tôn giả đều sợ hãi, ngay cả Thần Linh cũng bị g**t ch*t nên nó giờ chẳng sợ gì cả.
Đương nhiên, nguy hiểm vẫn còn đó, không biết Thượng giới đã bố trí những gì, còn có những đại giáo vực ngoại kia đã phái ra những ai.
Trước khi tới Thạch độ này, Thạch Hạo không hề để ý tới lời nhắc nhở của Tiểu Tháp, nó lại tiếp tục lôi đầu tên Tiểu Tháp dậy rồi hỏi thêm lần nữa, bởi vì chuyện này rất quan trọng, hơi chút là ảnh hưởng tới sinh tử ngay.
Nó chỉ có thể xác định được, hiện tại là đoạn thời gian bị bỏ không, chẳng có chút nguy hiểm gì tới nó cả, đại kiếp nạn vừi lùi, cánh cửa hai giới đã khép lại và người của những đạo thống sớm lẻn vào Hoang Vực trước kia muốn khiến nó hình thần đều diệt thì không thể thành công được.
Trên người rất nhiều người, người đến người đi cứ như là dòng nước, thương gia và cửa hàng san sát hai bên dường, tiếng mua bán hàng hóa không dứt bên tai, khí tức hồng trần phả mạnh trước mặt.
"Việc Nhân Hoàng mất tích chỉ lưu truyền trong giới tu sĩ, phàm nhân không hề hay biết." Thạch Hạo khẽ nói, nếu không thì thủ phủ này đời nào có bầu không khí căng thẳng và sát khí dày đặc thế này chứ.
Nó bình tĩnh cất bước, trong nháy mắt đã đi được mười mấy dặm, người đi đường tuy nhiều, không thiếu tu sĩ thế nhưng nó cũng chẳng hề quan tâm, chủ yếu khi thực lực đã đạt tới bước này, nếu không muốn tạo sự chú ý cho người khác thì người khác cũng chẳng hề hay biết được.
Bỗng nhiên thiên địa yên tĩnh, cả con đường cứ như bị chia lìa, người đi đường dạt về hai bên lộ ra một lối đi.
Người đi trên đường không hề hay biết, như không nhìn thấy cảnh tượng này.
Thạch Hạo dừng chân, phía trước xuất hiện một cô gái, không minh xuất trần, yên lặng đứng đó. Dáng người nàng cao ráo, vô cùng xinh đẹp, cứ như là một đóa hoa sen lưu chuyển thần hà không ngừng phóng thích khí tức thánh khiết vào trong hồng trần.