Trong lòng Thạch Hạo trở nên nguội lạnh, nở nụ cười mỉm đầy vẻ khinh thường, những tồn tại cao cao tại thượng đều bị dẫn dụ bởi đại kiếp nạn này.
Đây gọi là Hoang Vực sẽ bị diệt thế ư?
Đại kiếp nạn vẫn đang tiếp tục, Thạch Hạo sau khi hạ xuống ngọn núi thì cũng chưa hề vọng động mà bình tĩnh ngưng thần, ngồi xếp bằng trên một tảng đá lớn, gạt bỏ mọi căm phẫn cùng tạp niệm, bản thân tiến vào trạng thái không minh.
Tiếng gió vù vù như sấm, hàng loạt ánh sáng bay lượn trong thiên địa, đó chính là những thanh kiếm thần do quy tắc hóa thành đang chém giết mười phương, còn có cả thanh chiến mâu màu đen có thể xuyên thủng tất cả.
Người dám cản trở, giết không tha!
Những cạm bẫy trong thiên địa được mở ra, chẳng hề buông tha cho một tên thần thánh nào, đây là càn quét, nếu như có cá lọt lưới thì sẽ dùng chiến mâu xuyên thủng rồi kéo lê lên trời xanh, bảo đảm không để một ai sống sót.
Sự thật rất tàn khốc, nếu như hiểu rõ thì không ai không sợ, thân thể lạnh lẽo, mạnh mẽ như Tôn giả cùng với Thần Linh cũng bị bắt nhốt, đây điên cuồng tới mức nào?!
Nhưng trong đại kiếp nạn này cũng sản sinh ra những cơ duyên, có những cơ hội vô cùng lớn lao.
Đại đạo lệch hướng, Thượng giới mở rộng, phù văn buông xuống, đại đạo hiện ra, còn có những áo nghĩa khó hiểu xuất hiện ở thế gian, nếu ai có vận may lớn thì có thể đi ngược trời cao, trong tình thế nguy hiểm mà "gặt hái" những thứ này.
Thạch Hạo buông thả tâm tình nhằm đạt tới cảnh không minh, vì tranh giành thiên cơ, đoạt đạo duyên của chính mình nên bắt lấy những quỹ tích khó hiểu kia, dò xét ra áo nghĩa trật tự.
Gió thổi càng lớn, thiên địa nhuốm đầy máu đỏ, cứ như là lốc xoáy máu máu, nghẹn ngào, thê thảm cực kỳ.
Phàm là tu sĩ thì không một ai không hoảng sợ khi nhớ tới ngày hôm đó, vốn tưởng rằng những ngôi sao đó là giả nên đại kiếp nạn đã qua đi, nhưng không nghĩ tới đây chỉ mới bắt đầu, đó chính là cảnh tượng kỳ dị nhất trong trời đất này, khiến lòng người phải kinh sợ.
"Phàm nhân ư?" Có người run sợ, đây là thời khắc vô cùng đặc biệt khi thiên địa thay đổi. Phàm nhân chẳng lẽ không sợ chết khiếp luôn hay sao? Thế gian này nhất định sẽ đại loạn.
Nhưng mà, thành thị vẫn như trước, phàm nhân chẳng hề hay biết, càng không thấy được những cảnh tượng đầy kỳ lạ kia.
Đây là thủ đoạn cỡ nào chứ, chỉ nhằm vào tu sĩ, không cho phàm nhân hay biết, nói theo một ý nghĩa nào đó, đây chính là một thứ "từ bi", "từ bi" của sự tàn nhẫn, vô cùng mâu thuẫn với nhau.
Rất nhiều người có đầu óc nhanh nhẹn đều phát hiện ra được đầu mối. Tu sĩ nghiên cứu phù văn, xem Ngũ hành trong thiên địa, nhìn biến hóa của quy tắc, tự nhiên sẽ có chỗ đặc biệt. Những người này đặt mình ở khía cạnh phàm nhân, dùng mắt thường để xem xét thế giới này, rồi sau đó suy diễn thì phát hiện ra một vài đạo lý trong đại kiếp nạn này, và bắt đầu lĩnh ngộ.
Thạch Hạo ngồi xếp bằng trên tảng đá lớn, vào thời khắc đại đạo lệch hướng, trời đất đảo lộn thì chìm đắm trong trạng thái yên tĩnh, bắt đầu bắt giữ và ghép nối những mãnh vở đại đạo kia.
Tuy thân đang trong đại kiếp nạn thế nhưng cả người nó trở nên trong suốt, cặp mắt thỉnh thoảng chớp mở nhìn những ký hiệu đang lấp lóe trong hư không.
Đó chính là cơ duyên, Thạch Hạo tiến vào vong ngã, chỉ biết dò xét thứ áo nghĩa hiếm thấy hiện trên thế gian này, đó chỉ là một góc nhỏ do đại đạo hóa thành.
Hiện tại, nó chỉ biết tập trung cao độ, dùng tâm để nghiền ngẫm, dùng thần đi rèn luyện, bản thân thì trở nên óng ánh tỏa ra mùi hương thơm ngát.