Vật đấy trong suốt, cứ như được khắc từ "dương chi mỹ ngọc" thành, cũng có khí hỗn độn tỏa ra, bảo quang lượn lờ xung quanh, lưu chuyển khí hồng hoang và cũng có một loại đạo vận cổ điển.
Khi thấy thứ này lập tức Thạch Hạo như hóa đá, bởi vì nó vô cùng quen thuộc, lúc này miệng nó há to mắt trợn tròn.
"Tiểu Tháp, ta thấy huynh đệ của ngươi rồi." Thạch Hạo kêu lên.
Bởi vì, vật kia tương tự như là Tiểu Tháp, tuyệt đối cùng gốc gác với nhau, óng ánh lấp lánh trắng bóng như tuyết, vừa nhìn là biết ngay vật thần thánh rồi, từng luồng khí hỗn độn không ngừng khuếch tán, được những phù văn vô cùng phức tạp bao quanh.
"Im lặng!" Tiểu Tháp thấp giọng quát lên, những câu này đều là những lời truyền âm bí mật giữa hai người, không có tiết lộ ra ngoài.
Bởi vì, bọn nó đều biết việc này rất quan trọng, đặc biệt thân thể Tiểu Tháp đang run tựa như động kinh, đấy là vẻ kích động cũng có rung động, càng có vẻ sợ hãi.
Thạch Hạo muốn cười nhưng lại không dám, bởi vì Tiểu Tháp vô cùng nghiêm túc, nó đang giả chết để che giấu toàn bộ khí thế của mình, chỉ lo sẽ bại lộ trên thế gian cho nên nó mới căng thẳng như thế.
"Đó chính là một phần thân tháp mà ta đã bị mất." Chỉ có một câu vô cùng ngắn gọn, toàn thân Tiểu Tháp lờ mờ hóa thành một cục đá bình thường ẩn vào thế gian.
Thân tháp hiện tại của nó gồm bốn tầng, ánh sáng lộng lẫy đều biến mất tựa như đã bị xóa bỏ trong thiên địa này, quay lại hình dáng bình thường nhất của một cục đá.
Mà thân tháp giữa trời kia chỉ có hai tầng, ánh sáng chói mắt, trắng như bông tuyết, thần hà trong vắt, cứ như là một mặt trời thánh khiết treo lơ lững bên trên, từng ký hiệu xích thần không ngừng lượn lờ xung quanh.
Thời khắc này, Thạch Hạo không tài nào cười được nữa, ý định trêu chọc Tiểu Tháp biến mất trong nháy mắt, ngược lại nó cũng trở nên nghiêm túc hẳn lên.
Đây là thần uy cỡ nào chứ, Tiểu Tháp từng bị chia đứt, tầng tháp hai tầng đang xuất hiện bên trên, vậy có nghĩa là gì? Bản thân Tiểu Tháp lại không dám tiến tới bắt chuyện, tổ hợp lại thành một.
Đương nhiên, thân tháp hai tầng này tựu như có thể trấn áp số mệnh thiên địa, cao như núi lớn, ánh trắng nhấp nháy chiếu rọi cả trời lẫn đất.
Vù một tiếng, nó nhẹ nhàng run lên, vô vàn phù văn buông xuống rồi khuếch tán về bốn phương, quấy nhiễu tới sự vững chắc của hư không thiên địa nơi đây, khiến cho cả Hoang Vực muống sụp đổ.
Bất quá, thứ này vẫn chưa làm tổn thương tới người vô tội, chỉ là quét ngang qua mà thôi, cứ như đang tìm kiếm thứ gì đó.
"Nó... nó chỉ hơi run vì sao ta lại có cảm giác như đang khai thiên, tại sao?" Thạch Hạo sợ hãi, đây là uy năng của Tiểu Tháp à? Thường ngày nó không có thể hiện, vừa rồi chỉ là một phần uy năng của thân tháp hai tầng này mà thôi.
Vì sao không có ai hạ giới mà chỉ có hai pháp khí. Một hoàn chỉnh và một khiếm khuyết, có ẩn ý gì đây? Thạch Hạo không thể nhìn thấu được.
Vào lúc này, không cần nói là nó, dù là tu sĩ cả thiên hạ cũng đang vô cùng sốt sắng, nhìn chằm chằm trời cao, không biết sẽ sản sinh ra biến hóa gì tiếp theo nữa đây.