Một làn sóng kỳ lạ tản ra, cánh cửa trên bầu trời kia nổ tung!
Rực rỡ như pháo hoa, quyến rũ như bình minh, trông cực kỳ xinh đẹp, ánh sáng năm màu sáng rực không ngừng lan tỏa, cứ như là sao băng xẹt qua trời cao.
Cánh cửa đó nổ tung, đi kèm là màn mưa máu pha lẫn lân phiến, từ trong bên trong cánh cửa lao ra ngoài rồi nhanh chóng tiêu tán.
Thạch Hạo ngẩn đầu nhìn, cơ thể lạnh toát, Hạ giới gặp nguy hiểm đến thế ư, hiển nhiên đã có người chết đi nên mới tạo thành gợn sóng đầy thần năng như vậy.
Điều vui duy nhất là, khoảng cách đủ xa cộng với ở trên trời cao nên những ngọn núi nguy nga hùng vỹ không hề hóa thành tro bụi.
"Vì sao lại nổ tung thế, sức mạnh của hắn không đủ mạnh ư?" Thạch Hạo hỏi.
Tiểu Tháp im lặng chốc lát rồi cười mỉm, nói: "Ngươi cho rằng chết dễ như vậy ư, cái giá phải trả lớn cỡ nào biết không, chỉ là người này bị mưu hại mà thôi."
"Là một nhân vật lớn chết à?" Thạch Hạo hỏi.
"Đại năng há dễ chết như vậy, hơn nửa là kiếm củi ba năm thiêu đốt một giờ, chỉ là một tên thuộc hạ đắc lực chết đi mà thôi." Dựa theo những gì Tiểu Tháp từng nói, thủ đoạn của đại năng Thượng giới rất nghịch thiên, không thể nào bị g**t ch*t dễ dàng được.
Việc này dính tới tranh chấp của Thượng giới nên vô cùng hung hiểm, trong tranh ngoài đấu, thủ đoạn nào cũng dùng tới cả, chỉ sơ sẩy là vạn kiếp bất phục.
Trong mấy ngày tiếp theo, thỉnh thoảng nơi phương xa hiện lên thần quang, đó chính là những vết rách hư không vô cùng lớn, tạo thành những hiện tượng thiên văn vô cùng quái dị, kinh động tất cả tu sĩ của Hoang Vực, ai ai cũng bàng hoàng lo sợ.
Đây là dấu hiệu của đại kiếp nạn, tất cả mọi người đều biết một trận bão táp ngập trời sắp sửa bắt đầu rồi!
Hết thảy Tôn giả đều im lặng, hoặc là trốn ra vực ngoại, hoặc là ẩn nhẫn phong ấn bản thân nơi vực sâu, dùng các loại bí pháp chỉ nhằm bảo vệ bản thân mà thôi.
"Không biết thứ gì xuất hiện đây?" Thạch Hạo hỏi.
"Chẳng rõ!" Tiểu Tháp lắc đầu.
Thạch Hạo nhíu mày, sinh linh của Thượng giới đáng sợ như vậy à, nếu tất cả đều gia nhập cục diện này thì vực này sẽ bị đảo lộn, phân nửa khó mà tồn tại được.
Tiểu Tháp than nhẹ rồi giải thích sơ lược, nói là chỉ có một vài người thử nghiệm mới hạ xuống mà thôi, nếu như Đạo tắc Thượng giới nhận ra thì sẽ bị rất nhiều đạo thống cổ xưa tiêu diệt thành tro tàn.
"Đại đạo vô biên cứ như là đại uyên, như thái hư, không thể nào lường được, tự mình vận chuyển." Liễu Thần mở miệng, trong tình huống bình thường thì Thượng giới khó mà có người hạ xuống được, nên biết nơi đó bị Đạo tắc thiên địa ràng buộc, chỉ có dùng bí pháp kỳ lạ vào đúng thời khắc đặc thù thì mới có thể hạ giới được.
Những người xuống đây tự nhiên không phải là kẻ tầm thường, ai cũng đều có cái đáng sợ riêng của mình.
"Một giới này có thứ nào gì thế, đáng giá để một vài người bất chấp nguy hiểm hạ giới ư?" Thạch Hạo hỏi.
"Tự nhiên là có thứ tốt rồi, từ khi nơi đây có tồn tại cấm kỵ chết đi thì càng khơi dậy tính tò mò của người khác." Tiểu Tháp nói.