Chiếc móng vuốt này vô cùng to lớn, nó có màu xám đen phủ kín cả bầu trời, từng đám mây trên cao đều bị đánh tan, toàn bộ dãy núi cũng phải run rẩy, mặt đất nứt toác.
"Liễu Thần, đó là gì thế?" Thạch Hạo hỏi.
Một luồng khí tức khó nói tràn ra cứ như là con thú khổng lồ từ hồng hoang thức tỉnh, thời khắc này toàn bộ Đại Hoang trở nên yên tĩnh, hết thảy chim thú hay là sâu kiến đều lo sợ.
Thiên địa tĩnh lặng tới mức ghê rợn, cứ như rơi vào vực sâu đầy ma quái thời Thái cổ, những âm thanh thường ngày đều biến mất, cảm giác ngột ngạt tột cùng chợt bao phủ cả núi rừng mênh mông này.
"Thứ này còn sống?" Tiểu Tháp lẩm bẩm tỏ vẻ nghi hoặc.
Liễu Thần trở nên nghiêm tức, nhìn chằm chằm về nơi đó rất lâu. Ở khoảng cách xa vô tận, con thú khổng lồ này nếu như xuất thế thì sợ còn to lớn hơn cả những dãy núi cao hợp lại với nhau, nên biết đây là chân thân chứ không phải là Pháp tướng, nếu như nó triển khai pháp thân thì quả thật khiến người khác phải hoài nghi rằng, thiên địa này có thể chứa nổi nó hay không!
"Liễu Thần..." Thạch Hạo lên tiếng lần nữa.
"Thần tàng Chí Tôn." Liễu Thần đáp, lời nói rất mơ hồ tựa như từ trên trời cao truyền xuống, cả người của nó toác lên vẻ kỳ áo khó tả, cứ như đang trầm tư vậy.
Thạch Hạo khiếp sợ bật thành lời, chuyện này đã khiến nó khiếp sợ, vì từ khi còn nhỏ nó từng được tộc trưởng Thạch Vân Phong nói về cố sự này.
Nhiều năm như vậy rồi mà vẫn còn nghe được tin đồn, thậm chí còn khiến cho cường giả vực ngoại phải thèm thuồng, ví như chàng trai thần bí nắm giữ pháp bàn Hỗn Độn từng tới đây tìm kiếm qua.
Mà những năm gần đây nhóm Đại Hồng Điểu, Nhị Ngốc Tử, Thanh Lân Ưng đại thẩm đã hao tổn không biết bao nhiêu tâm huyết tìm kiếm mọi ngóc ngách trong núi cao sông sâu, đã có mấy lần bắt được chút tung tích nhưng sau đó lại để tuột mất.
Thần tàng Chí Tôn sẽ di chuyển, có thể xuyên hành bên dưới mặt đất, đây là lời nói của tộc trưởng, mà năm xưa nó càng may mắn hơn khi được gia nhập vào môn phái, ở khu vực bên ngoài sơn môn từng đoạt được một vài cốt thư.
Mà những năm gần đây, Tiểu Tây Thiên cũng không ngừng tìm kiếm bảo tàng Chí Tôn này, nhiều lần đã xác định được vị trí nhưng phút chót lại về tay không.
"Thứ này đang di chuyển, hóa thành một con thần thú hồng hoang." Thạch Hạo kinh sợ và cũng tràn đầy vẻ khó hiểu, đây rốt cuộc là con thú gì đây?
Bọn nó lơ lững giữa không trung dõi mắt nhìn xuống dưới, bất kể là Liễu Thần hay Tiểu Tháp đều che đậy khí tức của mình lại bởi vì chuyện này rất quan trọng, Thượng giới đang thăm dò, không ngừng xé rách hư không ở nơi đây, ánh sáng chói mắt thỉnh thoảng sẽ xẹt qua.
Nó là hung thú gì? Thạch Hạo cẩn thận hỏi thăm, tính tò mò nổi lên trong lòng.
"Là một con rùa già to lớn và mạnh mẽ vô biên." Tiểu Tháp nói.
"Một con rùa, trầm miên trong lòng đất?" Sắc mặt của Thạch Hạo biến đổi, việc này quá kinh khủng, con rùa này lớn lắm ư, nó chưa từng nghe qua một con vật nào khổng lồ như thế cả, vượt qua sự tưởng tượng của con người.
"Thần tàng Chí Tôn được xây dựng ở trên lưng nó, nó di chuyển là thần tàng di chuyển, từ chỗ này tới chỗ khác, chỉ cần nó thức tỉnh thì trước sau gì cũng sẽ động." Tiểu Tháp nói.