Con ngươi của Kim Loạn Thiên trở nên sắc bén, những lúc nháy mắt đều tỏa ra kim quang khiếp người nhìn tên nhóc con trước mắt mình, lão nuốt cơn tức giận xuống chứ không hề ra tay, lão sợ gặp phải vị Thần Linh ở phía sau tên này.
Đối với Bằng tộc, đây là một báu vật, một con Kim Bằng có thực lực kh*ng b* cả đời cũng chỉ có thể thai nghén ra một Chân vũ không kém gì nguyên thủy phù cốt mà thôi.
Cả ngọn Tổ sơn cũng chỉ có tầm ba bốn chiếc được niêm phong ở trong bảo khố, bởi vì không phải lão tổ Kim Bằng nào cũng lưu lại cả, đồng thời năm tháng đằng đẵng qua đi cũng đã tiêu hao đôi chút.
"Đa tạ Kim tiền bối." Thạch Hạo tỏ vẻ ngại ngùng, trong mắt Kim Loạn Thiên cái vẻ mặt này cực kỳ đáng ghét, tên chuyên gây họa này muốn ăn đòn mà.
"Kim huynh, hay là quên đi, vật đó tuy là quý nhưng nếu so với việc vượt giới thì cũng chẳng đáng là gì, nếu đã tiến vào Thượng giới thì thần liệu và kỳ trân nào mà tìm chẳng được." Vân Thương Hải âm thần khuyên bảo.
Lão già của Hống tộc cũng gật đầu, tiến tới "an ủi", nhưng điệu bộ lại như đang cười trên nổi đâu của người khác vậy, việc này khiến cho Kim Loạn Thiên càng thêm khó chịu.
Cuối cùng, Kim Loạn Thiên trầm mặt xuống rồi gật gật đầu, sai người quay về Thần sơn Bằng tộc lấy Chân vũ, đương nhiên người được sai đi phải là nhân vật quan trọng nếu không thánh vật có cấp độ như thế ở trong tộc không phải người thường có thể lại gần.
"Tiền bối, đi tới truyền tống trận nào, chúng ta nhanh chân một chút, đại kiếp nạn sắp tới, thời gian không chờ chúng ta đâu." Thạch Hạo có ý tốt nhắc nhở.
"Hừ!" Kim Loạn Thiên hừ lạnh đầy nặng nề rồi phẩy bỏ tay áo rời đi, dù biết phía sau nó có một vị Thần Linh nhưng cũng không khiến sắc mặt lão tốt hơn được.
Sau đó, Thạch Hạo thảo luận với đám Hỏa Linh Nhi, Cửu đầu sư tử, Tử Điêu, nói cho bọn họ biết tính chất nghiêm trọng cùng với sự gấp gáp trong việc đại kiếp nạn lúc nào cũng có thể giáng xuống.
Mấy người này đều căng thẳng, không còn tâm trí nán lại nữa, ai cũng muốn trở lại tộc để truyền tin, chuẩn bị tốt công cuộc ứng kiếp, một hồi bão táp cực lớn chuẩn bị ập tới.
"Huynh không rời Hoang Vực à?" Cửu Đầu Sư Tử kinh ngạc nhìn Thạch Hạo, nó cùng với đám Hỏa Nha đã quyết định, trong tộc không có Tôn giả nên không cũng không cần thiết rời đi.
Bởi vì, đám đời sau của Thiên Nhân, Kim Bằng, Chân Hống toàn là sinh linh cấp Thiên, nếu như bọn nó vượt giới với đám người này mà không có Tôn giả dẫn đầu thì rất là nguy hiểm.
Thạch Hạo gật đầu, nói: "Uhm, ta không muốn rời đi, cha mẹ và cả người thân của ta đều chưa tìm thấy, họ không đi thì ta cũng không thể đi được."
"Ngươi... không đi?" Hỏa Linh Nhi cặp mắt sáng như nước nhìn nó.
Thạch Hạo gật đầu, nó đã quyết định rồi.
Thạch Hạo im lặng, hoàn cảnh hoàn toàn khác nhau, Hỏa tộc có nhân vật cực kỳ mạnh mẽ, ví dụ như Nhân Hoàng hiện giờ, có pháp lực cực cao, trong đại kiếp nạn sẽ gặp nguy hiểm tột cùng, vậy sẽ lựa chọn như thế nào? Chỉ có thể rời đi nhờ trận pháp Thái cổ này thôi.
Nhưng, nếu bước vào trận pháp này thì hơn nửa nàng phải đi theo, cứ thế rời đi tiến vào Thượng giới thì có thể là một cơ duyên vô cùng to lớn, nhưng vì sao lại không muốn? Bởi vì đây còn có một vài người, còn có một vài việc khiến nàng khó mà quên được.