Trời cao bao nhiêu, xa đến mức nào, khi còn bé Thạch Hạo thường mơ ước rằng tương lai sẽ có một ngày nó tung hoành ngang dọc, ngạo thị khắp cả thiên địa này, cho đến hôm nay thì nó đã làm được rồi, đồng thời nó cũng nhìn thấy thế giới này to lớn đến dường nào, bầu trời xa không thể chạm tới, tất cả đều vượt quá sức tưởng tượng của nó, cuối cùng nó vẫn chỉ có thể ngước nhìn trời đất mà thôi.
Ở phía trên vùng thiên địa này còn có sự tồn tại của Thượng giới nữa, đó là một nơi như thế nào, không lẽ là nơi ở của Thần Linh hay sao? Thạch Hạo hỏi Tiểu Tháp nhưng chỉ nhận được sự trầm mặc.
Nó lại quay sang hỏi Liễu Thần, cuối cùng vẫn chỉ nhận lại được cái lắc đầu, tại sao lại như vậy, nó có thể cảm nhận được sự không đành lòng từ hai người này.
Hoang Vực sẽ như thế nào, tại sao khi nhắc tới Thượng giới thì Tiểu Tháp và Liễu Thần lại chỉ hồi đáp lại như vậy.
"Tiểu Tháp này, vết nứt không gian kia xuất hiện vài lần và còn có cả ánh sáng chói lóa như vậy, ngươi không cho rằng sẽ có thứ gì đó rơi xuống từ nơi ấy hay sao? Có muốn đi cướp đoạt hay không?" Thạch Hạo ngây ngô nói.
Tiểu Tháp không thèm để ý tới lời nó nói, vẫn treo ở trên sợi tóc của Thạch Hạo, nó bình tĩnh cảm ứng luồng khí tức ở trên vòm trời kia.
"Liễu Thần, người rốt cuộc là tỷ tỷ hay là đại thúc vậy hả?" Thạch Hạo tiếp tục huyên thuyên, nó nhìn về bóng người mông lung không cách nào nhìn rõ ràng được kia, khi giao tiếp với Thạch Hạo thì Liễu Thần cũng chỉ dùng tới thần niệm truyền âm mà thôi, cho nên không thể dựa vào âm thanh mà phán đoán được là nam hay nữ được.
Liễu Thần cũng khồng hề trả lời mà chỉ bảo nó rằng mau chóng đem trả chiếc hộ tí kia, sau đó lập tức rời khỏi nơi này càng sớm càng tốt, không nên trì hoàn thời gian nữa, đồng thời nàng (hắn) truyền âm cho Khổng Cầu Kỷ kêu nó mau chóng chuẩn bị mọi thứ.
"Nếu cứ rời đi như thế này thì thật sự không cam lòng mà, chạy tới nơi này để giao trả pháp khí của Thần Linh mà lại chẳng thu được lời lãi gì cả, cái đám sinh linh cấp Thiên này thật sự là keo kiệt quá đi mà." Thạch Hạo càu nhàu, tính tình trẻ con của nó lại nổi lên rồi.
Thế nhưng người xoắn xuýt nhất hiện tại lại là Nhị Ngốc Tử, ban đầu nó chỉ muốn đi tu bổ trận pháp, sau đó tranh thủ nhìn Mộng Lan một chút, thế mà hiện tại Liễu Thần lại muốn nó phải mau chóng rời khỏi nơi này.
"Mộng Lan, khi nào nàng mới chịu xuất quan đây?" Khổng Cầu Kỷ đi tới đi lui, cực kỳ gấp gáp, toàn thân của nó vốn trọc lốc, lại rất khó hóa thành hình người cho nên nó không muốn đi gặp lại vị hồng nhan năm xưa. Nhưng hiện tại nó được Liễu Thần trợ giúp khôi phục lại dung mạo như năm xưa cho nên đã đổi ý muốn đi gặp nàng ta, sau nhiều năm phân ly thì hiện tại nó đã quay về Thiên Thần sơn lần nữa, khiến cho lòng nó có một cảm giác rất khó nói thành lời.
"Vèo!"
Giống như là có tâm ý tương thông, phía sau núi có một luồng linh quang vọt lên tận trời kèm theo sương mù mịt mờ nhanh chóng tràn ra, sau đó là một tiếng ngâm khẽ tựa như phượng hót trên chín tầng trời.
"Ồ, Mộng Lan xuất quan." Vân Thương Hải kinh ngạc.
Cũng trong lúc đó, một vài nhân vật lão bối của các đại tộc khác lộ ra sắc mặt khác thường, năm xưa cô gái này là một mỹ nhân tuyệt đại khiến cho vô số người theo đuổi.
Đến cả nhân vật hung hăng như Kim Loạn Thiên của Kim Sí Đại Bằng tộc cũng phải chú ý tới chuyện đang phát sinh phía sau ngọn núi, con ngươi màu vàng kim của hắn không ngừng lưu chuyển thần quang tựa như là khôi phục lại một chút vui vẻ.
Ông lão của Hống tộc lập tức hóa thành hình người, ông ta cũng chẳng hề ngại ngùng khi thấy người khác nhìn mình mà chỉ cười ha hả không thôi.
"Gia gia, tại sao con cứ cảm thấy như người đang hồi xuân vậy?" Hông Thiên trêu ghẹo.
"Nhóc thúi, ngươi mau lăn đi chỗ khác cho ta, ta chỉ muốn gặp lại một vị cố nhân thôi mà, đừng có mà đoán mò lung tung." Lão Hống uy h**p.