Một bóng người cao ráo chầm chậm bước đi xung quanh ngọn Thái Cổ Thần sơn này, phóng tầm mắt tới chín tầng trời, tuy rằng viễn siêu thế gian nhưng cũng chất chứa vô tận tang thương cùng cô độc, bóng người đó không phải là ai khác mà chính là Liễu Thần.
"Ngọn núi này, con sông này, cả thiên địa này nữa, cuối cùng cũng sẽ tan thành mây khói mà thôi." Nàng (hắn)* nhẹ giọng thì thầm.
(*): Nguyên văn của tác giả là như thế, thằng cha tác giả vẫn muốn che giấu giới tính của Liễu Thần.
Đối với sự phân tranh của Thiên Nhân tộc, Kim Bằng tộc và những đại cường tộc khác thì nàng (hắn) cũng không thèm để ý tới, mà chỉ một mình cất bước đi dạo trên Thiên Thần sơn mà thôi, bởi vì nàng (hắn) nhìn thấy dấu chân của một người.
Người đó là một vị thiên kiêu từng đứng sừng sững ở Thần đạo đỉnh phong, chí cao vô thượng, được mệnh danh là tồn tại cấm kỵ, ai cũng đều cho rằng y đã chết đi khi còn quá trẻ, thế nhưng ở tại Thiên Thần sơn này lại có dấu tích của y để lại.
Ở bên trên một nửa khối đá có lưu lại một nửa dấu chân rất mơ hồ, nhưng mà Liễu Thần từ trên dấu chấn đó có thể nhận ra được đây chắc chắn là dấu chân của người đó để lại. Chẳng lẻ đây là do người đó trong lúc bị thương lưu lại hay sao?
Đây chỉ là cảm giác mà thôi, một loại trực giác vô cùng nhạy cảm, trong mắt của Liễu Thần xuất hiện từng tia ánh bạc kèm theo hỗn độn nhìn xuyên qua dấu ấn mà bước chân kia để lại, sau đó rất nhiều cảnh tượng xuất hiện trước trong mắt của nàng (hắn).
"Trận pháp Thái cổ là do ngươi lưu, nhờ vào nó mà ngươi mới thoát chết được, hay là ngươi vốn chưa hề rời đi mà vẫn còn sống ở trong vực này? Haizz...!" Sóng mắt của Liễu Thần chuyển động như là muốn nhìn xuyên qua toàn bộ Hoang Vực để tìm kiếm người đó, nàng (hắn) rất muốn gặp lại được người kia.
"Lời của ngươi nói có thật hay không?" Một âm thanh vang dội được truyền đến từ quần thể cung điện kia, cường giả của Chân Hống tộc đã đến, đám người của Chân Hống tộc phát ra khí tức rất kh*ng b*, thực lực kinh thiên, bọn họ đang dò hỏi thực hư lời của Thạch Hạo đã nói.
Người hỏi chính là một vị thiếu niên chưa tới hai mươi tuổi, bên ngoài thân được bao phủ bởi một tầng ánh sáng, toàn thân như được đúc từ đồng thau, gã tuy còn rất trẻ nhưng đã được phong Vương, là một cường giả Liệt Trần cảnh thực thụ.
Bọn họ tuyệt đối là một cường tộc sánh vai với Kim Sí Đại Bằng tộc, tổ tiên của bọn họ cũng là một hung thú cấp Thiên thời Thái cổ. Bọn họ không phải chỉ là con cháu của hung thú cấp Thiên thôi mà còn có thuần huyết của Chân Hống nữa, cho nên có sức uy h**p đến khắp cả Hoang Vực.
Nói theo một cách khác thì bọn họ chính là những tồn tại đỉnh cao ở Hoang Vực này, đánh đâu thắng đó không gì cản nổi, cho nên không có một ai cam nguyện đi trêu chọc vào bọn họ.
"Đúng vậy, chỉ cần bất kỳ ai có thể đánh bại một con Kim Bằng thì ta sẽ cấp thêm cho người đó một suất." Thạch Hạo cười nói.
Hống Thiên liếc chéo Thạch Hạo nói: "Như thế chẳng thà bọn ta tóm cổ và bắt ép ngươi cùng với con chim ngu ngốc kia không được à, lúc đó muốn bao nhiêu suất thì có bấy nhiêu?"
"Ngươi nhìn ta giống như là loại người dễ bị bắt nạt lắm sao, dù là Kim Sí Đại Bằng thì cũng bị ta bắt đi làm đồ nhắm rượu, vậy ta sẽ sợ đám người các ngươi ư?" Thạch Hạo chẳng hề nể nang nói: "Sở dĩ bọn ta chưa trở mặt với đám già đó là vì muốn mượn tay đám các ngươi hành hạ đám đó một phen mà thôi."
"Ngươi cũng quá......thất đức mà." Mắt của Hống Thiên lập tức trợn trắng lên, tuy rằng nó nói khó nghe như thế nhưng sao lại dễ làm thân thế này. Kỳ thật thì hắn cũng chẳng ưa thích gì Kim Sí Đại Bằng tộc cả, cho nên cảm thấy tên nhóc hỉ mũi chưa sạch này thật là dễ mến.
Sau đó người của Thanh Loan tộc cũng đến, bọn họ và Thiên Thần sơn có quan hệ rất thân thiết, bằng không thì năm đó sẽ không liên thủ cùng nhau đi đoạt tạo hóa bên trong tổ Côn Bằng.