"Chuyện riêng của Thiên Thần sơn chúng ta không cần đám các ngươi xen vào, hiện tại đám người các ngươi nên lo cho bản thân mình thì hơn!" Vân Kim Hải cười gằn áp sát tới phía trước.
"Ái chà chà, ta nhớ tới chuyện từng đánh cho một tên khốn kiếp nào đó hộc cả máu miệng, vậy mà hôm nay têm đó vẫn chưa biết sợ là gì, còn dám chạy tới đây lớn lối vậy kìa?" Khổng Cầu Kỷ mở miệng chế nhạo, uy thế của Khổng Tước Đại Tôn giả bùng phát.
Kim quang dâng trào, lông vũ bay tán loạn khắp nơi, ánh vàng vô cùng rực rỡ. Trên người Vân Kim Hải phát ra sát khí ngập trời, thế nhưng ông ta không hề tỏ ra tức giận mà chỉ toát ra luồng hàn ý lạnh thấu xương mà thôi.
Ông ta cũng không hề nói năng gì mà chỉ há miệng phun ra một cây cờ nhỏ màu xanh, là cờ phần phật theo gió rồi không ngừng phóng to một cách nhanh chóng, sau đó cây cờ xuất hiện trong tay ông ta, hào quang màu xanh bao phủ, chấn động cả trời xanh.
Cho dù là Tôn giả hay là ai đi nữa cũng cảm thấy lạnh cả người, bọn họ ngay lập tức lùi xa ra, ai ai cũng cảm giác được một loại áp lực vô hình đang tỏa ra khiến cho bọn họ đều phải im lặng không dám nói một lời nào nữa.
Đây là vũ khí gì thế này? Cán cờ lạnh lẽo như được đúc từ kim loại màu xanh, lá cờ trông vô cùng cổ xưa, không những thế, trên lá cờ còn có một vài ngôi sao màu đen.
Thanh binh khí này quả thật quái dị mà, những gợn sóng nó tỏa ra như đang uy h**p mãnh liệt tới mỗi người, cho dù là Tôn giả cũng cảm thấy vô cùng sợ hãi, uy năng của nó không ngừng khuếch tán ra, vô cùng kinh người.
Mọi người ý thức được rằng, đây không phải là Thánh khí mà là pháp khí Thần Linh vô cùng mạnh mẽ, g**t ch*t Tôn giả cũng không thành vấn đề!
Trước kia Vân Kim Hải chiến bại, nhân dịp này trả thù luôn một thể, nên mang tới một thanh binh khí như vầy hòng bắt giữ và tiêu diệt con Khổng Tước hung ác này.
"Khổng Cầu Kỷ, năm xưa ngươi chẳng phải là một đại nhân vật hay sao, nhưng tại sao hôm nay lại khống biết tiến thối thế này? Ngươi không phải là loại người không bao giờ nhận phần thiệt về phía mình hay sao? Hôm nay ta liền đánh cho ngươi thành đầu heo luôn!" Vân Kim Hải lạnh giọng nói.
"Loạt xoạt!"
Hai tay của ông ta cầm cán cờ màu xanh rồi vung mạnh, chỉ trong nháy mắt thiên địa bị lu mờ, nhật nguyện biến sắc, càn khôn run chuyển, nổ vang không thôi.
Lá cờ bay phấp phới vang lên những tiếng vù vù tựa như dải ngân hà buông xuống kéo theo vô tận khí tức kh*ng b*, trấn áp mười phương!
Mọi người sợ hãi không thôi, với nguồn sức mạnh khủng khiếp như thế này thì ai có thể chống lại nó được? Cho dù là một vị Tôn giả dùng hết sức chống lại cũng chỉ có một kết quả là thân thể tan nát mà thôi, khó có thể ngăn cản.
"Hỏng rồi, Nhị tiền bối muốn đi đời nhà ma rồi." Hỏa Nha run giọng nói.
"Gọi là Khổng tiền bối, ta không phải họ Nhị." Nhị Ngốc Tử Khổng Cầu Kỷ lên tiếng nói, đối mặt với cây cờ lớn đang xoay tròn trên không kia vô cùng bình tĩnh, cơ bản chẳng thèm để ý.
Bởi vì nó sống ở Thạch thôn lâu như vậy rồi, lại biết đến sự tồn tại vượt qua lẽ thường của Liễu Thần, tuyệt đối vượt qua tất cả mọi người nơi đây, không tài nào đoán được cấp bậc, cho nên nó chỉ có thể dùng hai chữ "cấm kỵ" để nói đến sự tồn tại của Liễu Thần mà thôi.
Tồn tại "cấm kỵ" đang ở bên cạnh, tự nhiên Khổng Cầu Kỷ không hề sợ hãi mà tỏ ra vô cùng trấn định. Nó nhàn nhã nhìn Vân Kim Hải ra sức vung lên lá cờ lớn tựa như đang xem một tên hề đang biểu diễn vậy.
Tất cả bộ tộc Kim Bằng đều nhanh chống rút lup, đến cả ông lão dẫn đầu cũng không ngoại lệ. Lão ta tỏ ra vô cùng nghiêm túc, nhanh chóng tránh né những gợn sóng cuồn cuộn từ chiếc cờ lớn kia, không dám chống đỡ trực tiếp.
Nhưng việc khiến người khác trợn mắt há miệng chính là, tên đẹp trai Khổng Cầu Kỷ chắp hai tay ra sau lưng, đứng giửa trường không hề di chuyển một bước nào, vẻ mặt như đang thách thức, Nó quả thật là có phong phạm của tuyệt đại cao thủ mà.
Nhị Ngốc Tử chỉ đang giả bộ mà thôi, bản thân nó có vẻ ngoài phi phàm lại kết hợp với việc giả bộ phong thái của tuyệt đại cao thủ kia khiến cho nó toát lên vẻ vô địch, mặc cho lá cờ kia chuyển động mà không hề nhúc nhích chút nào.