Trân pháp nằm ở một vị trí vô cùng bí mật, nó ẩn giấu ở bên trong một bãi kỳ thạch tựa như do thiên nhiên tạo thành, nếu như không đọc qua ghi chép trên cốt thư thì thật sự không thể tìm ra được nó.
"Ngồi xem sóng gió nổi lên thôi!" Liễu Thần tiếp tục tự nói rồi biến mất tại chỗ.
Thạch Hạo lập tức tỉnh táo lại, sau đó nó lại nhìn xung quanh mình thì phát hiện nơi này cường giả như rừng, nhưng lại không có một ai có thể nhìn thấy được cũng như nghe được lời của Liễu Thần nói cả.
Bãi đá rất lớn, khắp nơi đều là đá, có loại thì dựng đứng như măng, có loại thì như trâu đang nằm ngang dọc, đủ loại hình thù kỳ dị.
Tất cả người trên kẻ dưới của Thiên Nhân tộc vô cùng phấn chấn, bọn họ không ngừng thương lượng xem làm cách nào để thu gom đủ nguyên liệu để tu bổ trận pháp, việc tu bổ trận pháp này là một công trình không hề nhỏ cho nên nhất định phải cần tới nhiều bộ tộc ra sức mới làm được.
Nguyên liệu cần tới thật sự là rất nhiều cho nên chỉ dựa vào nguyên liệu bên trong bảo khố của bọn họ thì không thể nào đủ được, vì thế bọn họ cần phải liên hợp với các bộ tộc khác để thu gom nguyên liệu, dù sao đây là trận pháp dùng để vượt giới mà đi cho nên mức tiêu hao không thể nào nhỏ được.
Mặc dù việc này rất khó khăn nhưng cuối cùng vẫn coi như có một chút hi vọng.
"Nếu như Thiên Nhân tộc liên kết với các bộ tộc trên những ngọn Thần sơn khác, thì những bộ tộc nhỏ bé như chúng ta thật sự không đáng chú ý đến mà, đến lúc đó bọn họ sẽ cho phép chúng ta tới đây sử dụng trận pháp ư?" Hỏa Nha lo lắng nói.
Đám Cửu Đầu Sư Tử cũng nhíu mày không thôi, bọn họ linh cảm rằng nơi này sắp có sóng to gió lớn nổi lên, đến lúc đó bộ tộc bọn họ muốn bước vào trận pháp để đi ra thế giới thần bí khác e là gặp muôn vàn khó khăn.
Nên biết bất kỳ tòa trận pháp nào cũng có giới hạn cả, nhất là loại trận pháp vượt giới thì số lần truyền tống càng ít hơn những loại trận pháp bình thường khác rất nhiều, cho nên muốn truyền tống đi quá nhiều người là điều không thể, chính vì thế mà số người được phép bước lên pháp trận kia là rất ít.
Đến lúc các tộc cùng đến, những bộ tộc không hề có Tôn giả tọa trấn thì đừng bao giờ nghĩ đến việc tranh giành quyền bước lên tòa trận pháp kia.
"Bỏ đi, chúng ta không cần phải đi tranh giành làm gì." Cửu Đầu Sư Tử suy nghĩ rất nhiều nên mới đưa ra một quyết định quyết đoán như vậy.
"Cũng tốt, mà nghĩ lại thì trong bộ tộc của ta không hề có Tôn giả tồn tại, cho nên đại kiếp nạn có giáng lâm thì chúng ta cũng không cần quá sợ hãi." Chim loan năm màu gật đầu tỏ vẻ đồng ý, nó linh cảm rằng Thiên Thần sơn nhất định sẽ gặp không ít sóng gió.
Sống sót đúng là vô cùng quan trọng thật, nhưng đại kiếp nạn lại không hề làm thương tổn gì tới những sinh linh chưa đạt tới cấp Tôn giả thì bọn họ và bộ tộc của mình không cần thiết phải chạy trốn làm gì.
Tuy rằng đi tới một thế giới thần bí khác là điều vô cùng hấp dẫn, thậm chí còn có thể coi là một cơ duyên vô cùng to lớn mà cả cuộc đời chưa chắc gặp được, nhưng cái quan trọng nhất là bọn họ có mạng để mà hưởng hay không đã, không có mạng để hưởng thụ thì có là cái gì đi nữa cũng chỉ vô nghĩa, cho nên dựa vào tình huống hiện tại thì tốt nhất bọn họ không nên dây dưa vào làm gì.
Thạch Hạo nghe xong lời bàn tán của bọn Cửu Đầu Sư Tử thì nhíu mày không thôi, nó từng hỏi qua Liễu Thần và nhận được câu trả lời là không đi, vậy nó cũng không cần thiết phải đi làm gì, quan trọng nhất là vẫn chưa tìm được chút tung tích gì về cha mẹ cùng với gia gia Đại Ma Thần của nó cả, cho nên nó cũng không muốn đi khỏi nơi này.
Người lo lắng nhất trong đám người bọn họ đương nhiên là Hỏa Linh Nhi rồi, phụ hoàng của nàng mạnh mẽ biết bao nhiêu ai ai cũng biết, cho nên ông ta không thể nào tránh thoát được đại kiếp nạn cả, nàng lo lắng nhìn về phía Thạch Hạo.
Thạch Hạo trấn an mọi người rằng: "Cứ chờ xem tình hình trước đã, thời gian vẫn còn kia mà, không nên vội vàng đưa ra quyết định rồi lỡ mắc sai lầm sau này. Đại kiếp nạn lần này vô cùng đặc biệt, cho nên trước khi đại kiếp nạn diễn ra nhất định sẽ có dấu hiệu báo trước."