"Ha ha..." Nhị Ngốc Tử thì cười to liên hồi nhưng đám người của Thiên Thần Sơn thì sắc mặt lại vô cùng khó coi.
Chỉ có một mình Vân Thương Hải là vô cùng bình tĩnh, lão cười nói: " Ta chỉ nói rằng với tài năng của cháu gái ta thì trên khắp Hoang Vực này cũng chỉ có một mình tên nhóc đó mới xứng đôi mà thôi, và ta cũng không hề nói bất cứ điều gì khác ngoài mấy lời đó cả."
"Lão già kia, ngươi không cần phải giở trò vặt với ta đâu, chẳng phải các ngươi rất muốn tu bổ lại pháp trận kia để mau mau rời khỏi nơi này hay sao?" Nhị Ngốc Tử cười gằn.
"Ngươi nghĩ mình còn nhỏ ư, nếu như hai đứa nó tình đầu ý hợp thì ta tất nhiên sẽ không phản đối chuyện này, nhưng nếu như cháu gái của ta phải chịu ủy khuất thì ta không thể chấp nhận được." Vân Thương Hải nói rằng.
Nhị Ngốc Tử trừng mắt, nó như nghĩ đến chuyện tình năm xưa của mình cho nên vô cùng căm hận nói: "Cha con nhà ngươi chẳng khác gì nhau hết, đều là hồ ly thành tinh, năm xưa lão già ấy từng nói với ta rằng chỉ cần Mộng Lan cũng yêu ta thì lão ấy sẽ không ngăn cản, nhưng cuối cùng thì sao? Không ngờ lão ấy lại cho người truy sát ta không ngừng nghỉ! Lão già ngươi không cần giả ngu với ta nữa, được thì trả lời được, không được thì trả lời không được, đừng có mà quanh co với ta làm chi cho phí thời gian."
"Ngươi không cảm thấy mình quá kiêu ngạo hay sao?" Đúng lúc này, có một người đàn ông trung niên đứng dậy, gã lạnh lùng nhìn Nhị Ngốc Tử sau đó lại nhìn sang đám người Thạch Hạo mở miệng.
"Lão nhị của nhà Vân Thương Hải sao, chẳng lẻ ngươi muốn ra tay với ta hay sao?" Khóe miệng của Nhị Ngốc Tử nổi lên một nụ cười lạnh lùng..
Người đàn ông trung niên được gọi là Nhị gia kia mở miệng nói tiếp: "Ta thật sự không rõ ngươi tìm đâu ra vẻ tự tin đó nữa, tu vi thì mất sạch mà cũng dám đăng lâm Thiên Thần sơn la lối quậy phá! Hay là ngươi dựa vào đoạn tình cảm năm xưa của ngươi và Mộng Lan cô cô ? Nhưng đứng trước sự việc có liên quan đến an nguy của bộ tộc thì ta tin rằng cho dù là cô cô có yêu ngươi đến cỡ nào đi nữa cũng sẽ không dám ra tay ngăn cản chúng ta."
"Theo ta thấy thì người tu bổ trận pháp đã đến rồi, người cướp đi pháp khí tổ truyền của bộ tộc ta cũng tới thì chúng ta không cần phải trì hoãn làm gì nữa, mau chóng bắt bọn chúng đi tu bổ và mở ra trận pháp kia thôi." Một lão già khác cũng nhanh chóng lên tiếng, ông ta có mái tóc màu vàng kim nhạt, hiển nhiên ông ta không chỉ có huyết thống của Thiên Nhân tộc mà còn có cả huyết thống của Bằng tộc nữa. Sau đó ông ta liếc mắt nhìn qua Vân Hi rồi lại nói tiếp: "Chẳng phải không bao lâu trước đây đã từng có người của Kim Sí Đại Bằng tộc tới Thiên Thần sơn chúng ta cầu thân hay sao? Ta cảm thấy chuyện này có thể suy nghĩ lại được đó, dù sao cả hai bộ tộc chúng ta cũng không phải là người xa lạ gì với nhau cả."
Sau khi hai người này mở miệng thì bầu không khí trở nên vô cùng khẩn trương, sát khí tràn ngập xung quanh, mọi tranh chấp và thương lượng của mọi người lúc trước nhanh chóng bị gạt qua một bên cả.
"Chúng ta có lòng tốt muốn tìm các ngươi để hợp tác thế mà thật không ngờ đám các ngươi lại muốn trấn áp chúng ta, chẳng lẽ các ngươi định sau khi lợi dụng chúng ta xong thì sẽ ra tay giết người diệt khẩu ư?" Nhị Ngốc Tử hỏi.
"Ngươi tự xem lại bản thân mình trước đi đã, tuổi thì cao, tu vi thì bị tiêu tán gần như không còn mà vẫn còn ra vẻ ta đây hay sao, chỉ với một chút vốn liếng nhỏ bé mà cũng dám tới Thiên Thần sơn chúng ta mà hô hào à, ngươi cảm thấy bản thân mình có thể áp chế nổi chúng ta hay sao?" Người đàn ông trung niên được gọi là Nhị gia kia lại lên tiếng.
"Tại sao ta cứ có cảm giác các người đang uy h**p bọn ta vậy nhỉ?" Thạch Hạo đứng dậy, nó không nhanh không chậm mà bước tới gần.