Điều này khiến người ta không biết nên nói cái gì cho phải, không ngờ rằng năm đó Nhị Ngốc Tử lại cùng một cô gái của Thiên Thần sơn yêu mến nhau, lại còn bị bổng đánh uyên ương? Thạch Hạo, Hỏa Linh Nhi chỉ biết hai mặt nhìn nhau mà ko nói lên được lời nào.
"Năm xưa lão tặc nhà ngươi dám đại náo Thiên Thần sơn của chúng ta, phá hoại linh dược, ăn trộm Thánh dược, thèm muốn thần trân của tộc chúng ta, lại còn lừa gạt cả cha ta, có thể nói lão tặc nhà ngươi chuyện ác nào cũng dám làm, bây giờ lại còn dám đứng trước mặt ta ăn nói linh tinh, người đâu mau bắt hắn lại cho ta!" Tứ gia rít gào không ngừng.
Phía sau y lập tức có người vọt tới hòng ra tay bắt con chim không lông kì quái kia lại.
Nhị Ngốc Tử trừng mắt nói: "Dừng tay, tại sao ngươi không chịu đi hỏi cô cô của ngươi thử đi? Nếu như chuyện ngươi dám bất kính với ta truyền đến tai của cô cô ngươi, khiến cho nàng đau lòng thì đến lúc đó ngươi lại phải quay sang đây mà bồi tội với ta đấy."
Chuyện gì nữa đây, người của Thiên Thần sơn thầm nghĩ, đám người đang lao xuống nhanh chóng dừng bước lại. Cho dù là Tứ gia cũng không chắc chắn về chuyện này, tuy rằng y vô cùng tức giận nhưng đúng là không dám đi trấn áp tên khốn kiếp kia, vạn nhất tính sai thì phải làm sao bây giờ.
"Vân Thương Hải, Khổng Cầu Kỷ ta tự mình đến đây rồi, ngươi còn không chịu lăn ra đây gặp mặt ta hay sao?" Lúc này trên người Nhị Ngốc Tử phát ra một luồng khí thế không tên không ngừng rít gào về phía Thần sơn.
"Lão tặc khốn kiếp nhà ngươi...." Vân Hi không thể giữ được bình tĩnh nữa, trong ấn tượng của nàng thì con chim ngu ngốc này vốn không phải là thứ tốt đẹp gì, lúc trước nàng từng nghe qua chiến tích vô sĩ của nó rồi, không ngờ hôm nay nó còn dám gọi thẳng tên gia gia của nàng ra.
Núi lớn đồ sộ, mây tím tách ra, một luồng cầu vòng vọt tới rồi một doàn hào quanh thánh khiết hạ xuống, khi mây mù tản ra thì có một vị lão nhân đáp xuống đất.
Người này chẳng hề xa lạ gì với Thạch Hạo cả, lão chính là lão già đã đại chiến với nó ở bên trong Hư Thần giới, cuối cùng nó không những đoạt được hộ tí kìa mà còn đánh lão một trận vô cùng sảng khoái, cho nên lúc này khóe miệng nó không nhịn được mà khẻ vểnh lên.
Móa, lại gặp lại tên tiểu tử đáng chết này nữa rồi, Vân Thương Hải là ai chứ, bản thân là Tôn giả đương đại cho nên linh giác đương nhiên phải vô cùng mạnh mẽ, chỉ cần liếc mắt nhìn thấy vẻ mặt của Thạch Hạo là biết nó đang nghĩ cái gì rồi, mỗi lần nghĩ tới chuyện cũ ở Hư Thần giới đều khiến Vân Thương Hải cảm thấy tức giận.
Tronng lòng lão thật sự rất muốn một chưởng tiễn Thạch Hạo lên chầu diêm vương rồi sau đó chôn vùi khoảng thời gian bị đánh đập tàn nhẫn trong Hư Thần Giới kia đi, nếu không mỗi khi lão nhìn thấy cái ánh mắt đầy ý khiêu khích của Thạch Hạo thì không tài nào chịu đựng nổi.
Đương nhiên, việc đầu tiên Vân Thương Hải muốn làm không phải đi đối phó với Thạch Hạo mà là đi bắt tên Nhị Ngốc Tử Khổng Cầu Kỷ kia phải câm miệng lại.
"Đây không phải là Khổng Cầu Kỷ năm đó quát tháo phong vân, ngạo thị Hoang Vực một đời hay sao, tại sao giờ đến cả một cọng lông chim cũng không còn thế này. Nhớ năm xưa, Khổng Tước Tôn giả phong thái hiên ngang, anh tư bộc phát, hùng bá tứ phương thế mà tại sao bây giờ lại ra nông nổi này?" Tổ phụ của Vân Hi Vân Thương Hải châm chọc.
Nhị Ngốc Tử cười lạnh nói: "Ngươi thì biết cái gì chứ, ta đang thực hiện việc niết bàn, một khi lông thần của ta tái sinh nhất định sẽ trở thành thần võ ngút trời, thần tư cái thế, cho ngươi sáng con mắt của mình ra."
"Ha ha, ngươi trốn biết bao nhiêu năm rồi tại sao giờ lại không tiếp tục trốn nữa mà lại chạy ra làm gì? Ta đang chống mắt lên chờ ngươi niết bàn thành công đây nè. Tuy nhiên, việc ngươi dám trốn vào Bách Đoạn sơn năm đó quả thật khiến ta bội phục mãi không thôi." Vân Thương Hải nhìn nó mà giọng đầy ý mỉa mai. Sau đó lão sầm mặt lại tiếp tục nói: "Hiện tại tu vi của ngươi đã mất hết mà vẫn còn dám đi lên Thiên Thần sơn của ta, ngươi không sợ ta tế sống ngươi hay sao?"
"Sợ ngươi thì bản tọa đã không đến rồi. Không có ta thì các ngươi có thể nghiên cứu thấu triệt tòa pháp trận kia được hay sao? Hừ, cho dù các ngươi nghiên cứu được toàn bộ thì sao chứ, nếu như không có trận đồ thì cũng thành phế thải mà thôi!" Nhị Ngốc Tử khinh thường nói, sau đó lại nhìn đám Tôn giả của Thiên Thần sơn với vẻ mặt đầy châm chọc nói: " Các ngươi muốn rời đi khỏi nơi này thì đã hỏi qua ta có đồng ý hay không chưa? Ta không cho phép các ngươi rời đi thì các ngươi sẽ rời đi được à? !"