Thạch thôn đã chuẩn bị xong một bữa tiệc vô cùng phong phú, khi mặt trời lặn cũng là lúc bắt đầu bữa tiệc, bên cạnh một bãi đá xanh như hồ nước có một đám lửa trại cháy phừng phừng, các loại mỹ thực được chế biến kỹ lưỡng đang tỏa ra mùi thơm phưng phức.
Người trong thôn đều nở nụ cười tươi rói, nhiệt tình chiêu đãi khách mời từ phương xa tới, đám trẻ con thì chạy tới chạy lui làm kinh động đến đám Độc Giác thú, Tứ Sắc Hạc...Nơi này vô cùng náo nhiệt, thịt nướng vàng óng tỏa mùi thơm ngát, mùi rượu thơm nồng lan tỏa khắp nơi, mọi người cùng nhau nâng chén cạn ly, bầu không khí vô cùng vui vẻ.
Rất nhanh, mọi người đều phát hiện ra Thạch Hạo có chút khác thường, nó ngồi thẩn thờ, miệng thì lẩm bẩm cái gì đó mà chẳng ai biết, đến nỗi suýt chút nữa nhét miếng thịt nướng vào trong lỗ mũi mà cũng không hay biết.
"Tên này đang suy nghĩ cái gì thế không biết, chả lẻ là triệu chứng của việc trước khi kết hôn, sắp sửa mất đời trai như chúng ta, cho nên ngồi đó tranh thủ nhớ lại những kỹ niệm xưa?" Bì Hầu nháy mắt nói, hắn đã làm cha rồi mà tính tình chẳng ngay thẳng chút nào.
"Ta thấy đúng rồi đấy, nó lo được lo mất, tuy rằng chưa chính thức cử hành hôn lễ nhưng nhìn hắn bây giờ cũng không khác bao nhiêu rồi." Nhị Mãnh thật thà cười..
Thạch Hạo vẫn lầm bầm trong miệng không thôi, chỉ có Thanh Phong ở gần nó nhất thì mới nghe được, hình như nó đang nói tới Liễu Thần, nói cái gì mà tuyệt diễm cổ kim, bễ nghễ thiên hạ, bộ dạng như là kẻ đang bị mất hồn vậy.
"Tiểu ca ca, huynh bị gì thế?" Thanh Phong hỏi nhỏ, nó mặt mày thanh tú, ngoại trừ Thạch Hạo ra thì nó hiện tại là cao thủ số một trong đám trẻ của Thạch thôn.
Khi còn nhỏ nó gặp phải trắc trở, lúc ở trong Tổ địa thứ hai của Thạch tộc đã phải hứng chịu biết bao khổ cực, sau đó được cứu ra ngoài thì nó càng thêm quý trọng mọi thứ trước mắt mình, phát triển vô cùng mạnh mẽ, nhìn khắp Đại Hoang này thì nó cũng được xem như là một vị cường giả trong đám thiếu niên.
"Thanh Phong, cặp mắt của đệ yếu quá, còn không mau tránh ra, để cho tiểu Hạo cùng hai vị em dâu ngồi cạnh nào." Đại Tráng lên tiếng.
"À!" Thanh Phong lập tức đứng dậy, nhường chỗ lại cho Thạch Hạo cùng Hỏa Linh Nhi, Vân Hi, không làm kỳ đà cản mũi nữa.
"Tên thúi này mất tập trung, thất thần quá nghiêm trọng rồi, các người nhìn nó kìa cứ như người mất hồn vậy." Thạch Lâm Hổ bĩu môi, ra hiệu cho mọi người nhìn về phía bên đó.
Rất nhiều thức ăn quý giá được bọc lại trong lá sen thơm ngát được đưa đến trước mặt mọi người, sau đó đặt trên một đám cỏ thơm, khiến cho mọi người đều muốn ăn thật nhiều, đám người Cửu Đầu Sư Tử có thể cảm nhận được những món ăn ở Thạch thôn rất thơm ngon, đều than thở với nhau rằng đây đúng là nhân gian mỹ vị mà.
Mà ngay lúc này, Thạch Hạo lại có động tác khiến cho mọi người cười vang cả lên.
Nó vẫn cau mày lầm bầm chuyện gì đó, tay thì chìa ra để lấy đồ ăn, nó nhét một quả mọng nước trong chiếc khay bạc của Hỏa Linh Nhi vào trong miệng mà vẫn không hề hay biết gì.
"Ngươi...." Hỏa Linh Nhi vô cùng xấu hổ, tên khốn kiếp này sao lại quá đáng như vậy chứ? Nàng ăn qua một chút thịt nướng cảm thấy có quá nhiều mỡ nên liền quay sang cắn lấy một quả mọng nước màu đỏ, còn chưa ăn hết một nửa thì để lại xuống khay, không ngờ tên khốn kia lại dám lấy ăn.
"Ha ha, tiểu Hạo, có phải cảm thấy miệng rất thơm đúng không hả, là do em dâu mới cắn qua đó, vẫn còn lưu lại một ít nước bọt ngọt lịm đó nha." Hổ Tử, Bì Hầu và mọi người cùng nhau gây rối.
Thạch Hạo bừng tỉnh, do quá tập trung suy nghĩ về Liễu Thần cho nên nhìn mọi người mà ngơ ngác không hiểu gì, nhất là khi nhìn về hướng của Hỏa Linh Nhi đang tức giận trừng nó, làm cho nó càng không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nó nói: "Ngươi bị gì thế, động kinh hả?"
Mọi người nghe thế đều cười rộ cả lên, ai mới là người ngẩn ngơ đây, không ngờ lại còn đổ lên đầu kẻ khác nữa chứ.
"Tiểu Hạo nè, ăn có thấy ngon không?" Tị Thế Oa cười khà khà không ngừng, uy nó nhỏ hơn Thạch Hạo một chút thế nhưng từ trước đến giờ cách nói chuyện chẳng hề e dè chút nào.
"Rất ngon, rất ngọt." Thạch Hạo gật đầu.
"Ha ha...." Mọi người cười to không thôi.
Chỉ có Hỏa Linh Nhi là đỏ cả mặt, cái quả mọng nước đó vẫn còn in dấu răng của nàng ở trên đó thế mà nó lại cắn vài ba miếng là hết sạch cả quả.
"Đừng tiếp tục mộng du nữa, tập trung tinh thần một chút có được hay không?" Nàng xấu hổ và giận dữ trách mắng.
"Hừm, biết rồi." Thạch Hạo gật đầu qua loa cho qua chuyện mà thôi. Bởi vì, trước đây không lâu, bản thân nó quá chấn động khi nhìn thấy bóng người đó, cho dù chỉ là chớp mắt mà thôi nhưng đã để lại ấn tượng không thể xóa nhòa trong lòng.