"Đúng đó, hai nàng xinh đẹp tựa như hoa vậy, tìm khắp thiên hạ cũng khó thấy, tiểu Hạo không thể nào để các nàng chịu oan ức như thế được, nhất định phải kết hôn với các nàng mới được." Thạch Lâm Hổ lên tiếng tràn đầy khí thế.
"Không thành vấn đề, chúng ta nhất định sẽ ủng hộ hết mình." Đám Cửu đầu sư tử cùng với Hỏa Nha sợ thiên hạ không loạn nên cố nén cơn cười mà phụ họa theo.
Thạch Phi Giao gật đầu, nói: "Các vị tiểu ca vừa nhìn là biết không phải vật trong ao rồi, tương lai nhất định sẽ hóa rồng, một bước lên trời, lần này các vị xem như là nhà gái của hai vị cô nương này, cho nên mong rằng hai vị cố gắng giúp đỡ cho."
Ở đầu thôn thì rất là náo nhiệt, nghe thấy Thạch Hạo sắp kết hôn, bất kể là Đại Tráng, Nhị Mãnh, Thanh Phong hay là các cô dì thúc bá trong thôn đều vô cùng phấn chấn, người này một câu người kia một câu bắt đầu thương lượng, chuẩn bị cho việc kết hôn sắp diễn ra.
Đám nhóc con thì gào thét ồn ào, ra sức quấy rối, chạy tới chạy lui khắp nơi, tham dự vẻ náo nhiệt.
"Đêm nay nhất định phải động phòng hoa chúc mới được, tên nhóc thúi ngươi cưới vợ xong nhất định phải sinh vài đứa nhóc thì mới được phép rời khỏi thôn đấy!"
"Không sai, đứa nhỏ này một khi đi là đi tận một hai năm không à, khiến cho mọi người đều lo lắng, lần này nhất quyết không thể tha cho nó được, trước tiên sinh vài đứa nhóc rồi muốn gì thì muốn."
Đám người bàn bạc sôi nổi, không chỉ riêng đám Thạch Lâm Hổ mà còn cả đám Đại Tráng chơi cùng lúc nhỏ cũng đều hi vọng nó lưu lại vài đứa nhóc để nối dõi tông đường.
Thạch Hạo nhịn cười khiến cả khuôn mặt căng phồng lên.
Vân Hi và Hỏa Linh Nhi thì sợ đến choáng váng cả người, bắt nạt người khác quá mức mà, không phải chỉ đi đến Thạch thôn để nhìn cho biết thôi hay sao? Sao giờ lại biến thành chuyện sinh con đẻ cái ở nơi này vầy!
Các nàng rất muốn giải thích, nhưng lại không biết phải giải thích như thế nào nữa, bởi vì người trong thôn khi nhìn thấy bọn họ bị Thạch Hạo vác trở về thì cứ nghĩ đó hợp với phong tục đón dâu về nhà của nơi đây.
Mặt các nàng đỏ hết cả lên, luống cuống cả tay chân, ra sức bấu vào eo Thạch Hạo ý bảo đi giải thích đi, kết quả Hùng Hài Tử chỉ ấp a ấp úng không nói lời nào rồi đứng một bên cười trộm.
"Con đừng sợ, không có gì phải sợ cả, thím là người từng trải, lát nữa thím nhất định sẽ dạy lại cho các con." Vợ của Nhị Mãnh cười thân thiện, khuyên bảo hai người.
Vân Hi cùng Hỏa Linh Nhi càng xấu hổ hơn, dù là kết hôn thật thì cũng không thể nào làm sơ sài như thế được, thế vầy trông giống như lấy vợ lắm sao?
"Hụ hụ..." Hai người bật lên tiếng ho, lại nghĩ cái quái gì thế này, mặt đều nóng hết cả lên, thế nào lại muốn kết hôn thế này?
"Đại nương, người hiểu lầm rồi."
Hai nàng đỏ mặt rồi mở miệng giải thích.
"Đại thúc, các người đừng như vậy, chuyện này không giống như các người tưởng tượng đâu!"
.....
Đầu thôn yên tĩnh lại, ai cũng nhìn hai người bọn họ, không nói thêm lời nào nữa, nhưng sự thân thiện trong mắt không hề giảm đi một chút nào cả.
Cuối cùng, mẫu thân của Đại Tráng phá vỡ bầu không khí này, nói: " Thẩm biết mà, các con thấy xấu hổ đúng không, không sao đâu, mọi người sẽ không chọc ghẹo các con nữa, yên tâm đi nhé."
"Đúng đó, cứ yên tâm đi." Cả đám người lại nhiệt tình như trước, tiếp tục bàn tán, thương lượng việc đãi tiệc cùng quậy đêm động phòng như thế nào.