"Không lẽ là hậu thế của một gia tộc siêu cấp lánh đời ?" Hỏa Linh Nhi hỏi, chớp chớp đôi mắt to, tràn đầy hiếu kỳ.
Ngoại giới đều biết được, Thạch Hạo xuất thân từ Thạch quốc, nhưng khi còn nhỏ xíu đã gặp phải bất trắc, không những bị lấy mất Chí Tôn cốt mà còn bị vứt bỏ lưu lạc ở bên ngoài, trở thành cô nhi.
Thân thể vốn đã bị tàn phế, căn bản là khó có thể sống sót được, nào ngờ không chỉ kiên cường tồn tại mà lại còn từng bước từng bước phát triển tiếp, hiện tại đã nổi tiếng khắp Hoang Vực, có thể nói là một kỳ tích!
Rốt cục là nó lớn lên ở nơi nào? Đối với người ở bên ngoài thì đây là một ẩn số, rất nhiều người đều muốn biết nơi đó ra sao mà lại có thể nuôi dưỡng ra một tên quái thai như vậy.
"Đi rồi biết, người trong thôn thích nhất là những cô gái mập mạp xinh đẹp đó, hận ta không thể mang về thêm mấy người nữa kìa, đến lúc đó họ nhất định sẽ nhiệt tình chiêu đãi các ngươi." Thạch Hạo cười ha ha nói, da mặt nó đúng là dày mà.
Hai cô gái đều trừng mắt với nó, cho dù là Vân Hi hay là Hỏa Linh Nhi đều xinh đẹp thoát tục, y hệt như tiên nữ đi ra từ bức tranh, một nụ cười, một cái nhíu mày cũng có sức hấp dẫn khác thường.
Đoàn người tiếp tục lên đường, không ngừng xuyên hành trong dãy núi nguyên thủy, họ đi một đường về phía tây, cùng nhau trải nghiệm qua hành trình xuyên Man Hoang.
Sau khi đi được mấy trăm dặm đường, thoát khỏi biên giới phía Tây của Thạch quốc, đến một nơi không có người qua lại thì Thạch Hạo nói Hỏa Linh Nhi lấy ra da Hư Không thú để bắt đầu vượt qua Đại Hoang.
"Đi thôi, không có ai theo dõi, chúng ta có thể khởi hành rồi!" Thạch Hạo nói, nó vô cùng cẩn thận, trên đường đi nó luôn dùng Trùng Đồng để tra xét bốn phương.
Sau một tiếng "vù" liền xuất hiện một ký hiệu màu bạc, pháp khí được tế luyện từ da của thần thú thượng cổ lập tức xé rách hư không rồi nhanh chóng tiến vào, bắt đầu một hành trình vượt hư vô.
Dọc đường đi có từng luồng sương mù di chuyển, đó là hỗn độn khí ẩn giấu bên trong hư không, còn có một ít ánh sáng lờ mờ nữa, tục truyền rằng đây là hình chiếu của các vị Thần.
Trong thông đạo hư vô này rất là kỳ quái, tuy rằng không phải lần đầu đi qu, nhưng mọi người vẫn có một chút căng thẳng nào đó, bởi vì nếu có bất trắc xảy ra thì sức mạnh hư không sẽ hạ xuống, và lúc đó chỉ có con đường thịt nát xương tan mà thôi.
Cũng may là, đây là một tấm da thần thú, trời sinh ra đã có phù văn hư không, là báu vật hiếm thấy, đến Tiểu Tháp cũng từng truyền âm muốn giao dịch cùng Thạch Hạo, chỉ cần cho nó ăn tấm da thú này thì nó sẽ cho Thạch Hạo thêm một một lần cơ hội nữa.
Thạch Hạo từ chối thẳng thừng, nếu không bị ép tới bước đường cùng thì tuyệt đối sẽ không bao giờ giao dịch với Tiểu Tháp. Bởi vì lần giao dịch nào thì nó cũng đều nhận lấy thiệt thòi lớn cả.
"Ồ, chuyện gì xảy ra vậy? Hư không đang bị méo mó!" Hỏa Nha sợ hãi kêu to.
Đường đi mơ hồ cùng mịt mù, các vết rách xuất hiện khắp vùng không gian này, chuyện đáng sợ nhất đã phát sinh rồi, đoàn người sợ hãi, hư không đang sụp đổ, sắp bị nổ tung rồi.
Chuyện này có nghĩa là, bọn họ nhất định sẽ bị nghiền nát bởi sức mạnh hư không!