Sự thật quá mức đáng sợ? Mọi người nghe xong đều phải rùng mình, đến cùng là nguyên nhân gì mà khiến cho Thiên Nhân tộc phải sợ hãi đến nổi muốn chạy trốn ngay lập tức.
"Chắc chắn các ngươi đều đoán được rồi, đó chính là đại kiếp nạn, bao phủ cả trời đất, Hoang Vực nhất định sẽ loạn, còn đáng sợ hơn cả tưởng tượng của chúng ta." Vân Hi nói, áng hồng trên mặt dần dần tan đi.
.
"Không thể chạy trốn tới vực ngoại hả, một ít Tôn giả của các giáo cùng Thái Cổ Thần Sơn chẳng phải đã xuyên qua vách ngăn để rời đi rồi à." Hỏa Linh Nhi nói.
Nàng cũng biết một ít, trong một năm gần đây, các tộc đều có hành động, thậm chí cao tầng nhất của Hỏa quốc đều bí mật tiến hành trao đổi với nhau, nhao nhao mà hành động.
"Chuyện này..." Thạch Hạo giật mình, nó đúng là mới biết chuyện này. Các Tôn giả đều bắt đầu đóng cửa để trốn tránh, không ngờ rằng có nhiều người còn trực tiếp bỏ chạy luôn, từ đó có thể thấy được sự nghiêm trọng của việc này.
"Không sai, tám phần mười Tôn giả đã rời khỏi Hoang Vực rồi, vùng đất này từ trước đến nay chưa hề trống vắng như thế, ta nghĩ những người còn lại cũng lập tức bỏ chạy thôi!" Vân Hi than thở, khuôn mặt xinh đẹp tràn ngập sự lo lắng.
"Cốt thư của Thiên Thần Sơn cuối cùng ghi chép lại cái gì?" Cửu dầu sư tử hỏi, hắn vô cùng muốn biết.
"Chạy trốn ra bên ngoài cũng vô dụng thôi, cường giả càng mạnh thì càng nguy hiểm, cuối cùng cũng sẽ biến mất, không bao giờ có thể xuất hiện trở lại nữa." Vân Hi giải thích.
"Cái gì?" Mọi người đều sợ hãi, rốt cuộc Tôn giả phải đối mặt với một nguồn sức mạnh khinh khủng cở nào khi nó bùng nổ ra.
"Trên thực tế, hiện tại thì người ở bên ngoài có thể an tâm, nhưng đến cuối thì cũng như chúng ta mà thôi, tóm lại đại kiếp nạn vẫn bao phủ khắp mọi nơi trong trời đất này mà, chỉ khác là sớm hay muộn thôi." Vẻ mặt Vân Hi rất nghiêm túc.
"Ngươi chắc chắn là đúng chứ?" Thần sắc Hỏa Linh Nhi rất nghiêm túc, khuôn mặt như ngọc tràn đầy lo lắng, nếu đúng là thế thì phụ hoàng của nàng cũng khó mà tránh được.
"Đúng là như vậy, trốn không thoát đâu, chính vì vậy mà sau khi phát hiện được trận pháp thái cổ kia đã khiến người trong tộc của ta vô cùng gấp gáp muốn rời khỏi nơi này." Vân Hi vô cùng cấp bách, lần thứ hai nhìn chằm chằm vào Thạch Hạo.
"Ta cứ cảm thấy là ngươi đang cố ý kể chuyện giật gân nhằm hù dọa ta a." Thạch Hạo nghi ngờ.
"Đây là một luân hồi." Vân Hi khẽ nói, như đang nói mê sảng, nàng giống như đang rơi vào trong một hồi ác mộng không thể thoát được.
"Luân hồi cái gì?" Mọi người đều cảm thấy xương cốt lạnh lẻo, trong lòng thấp thỏm không yên.
"Chuyện này không phải mới xuất hiện một lần đâu, Thái cổ, Thượng cổ đều từng có đại kiếp nạn, thần thánh đều như rơm rác, từ từ biến mất khỏi thế giới..." Vân Hi tiên tử nói tiếp.
"Cái gì?" Trong lòng bọn họ chấn động không thôi. Bọn họ cảm thấy rất ngột ngạt, chẳng lẽ đại loạn sắp sửa diễn ra còn đáng sợ hơn tưởng tượng của bọn họ rất nhiều lần sao?
"Đáng sợ nhất chính là sau khi đại kiếp nạn kết thúc thì tất cả mọi sự thật đều bị xóa đi hết, đến các cường tộc lớn cũng chẳng hề hay biết gì cả."
Không có chuyện gì đáng sợ hơn chuyện này cả, đại kiếp nạn xảy ra thì cũng không sao, nhưng đến cả nguyên nhân và sự thật cuối cùng cũng bị tiêu diệt mất, không thể lưu truyền lại, đây mới là một đại khiếp nạn đầy kh*ng b*!
Sau khi bọn họ nghe nói xong, ý nghĩ đầu tiên chính là đây không phải sự thật, làm gì lại có chuyện vô lý như vậy chứ. Đại kiếp nạn trôi qua thì tất cả mọi sự thật đều biến mất? Không thể như thế được..