Dược Đô, tường thành không cao thậm chí còn sụp đổ và tràn ngập đủ loại dấu vết của năm tháng nhưng bên trong thành từ xưa đến nay đều rất hưng thịnh cho nên hiện tại không cần đến tường thành nữa.
Trong mấy ngày này, thu hoạch của Thạch Hạo cực kì phong phú, tất cả các đại giáo tai to mặt lớn đều rủ nhau đến chào hỏi, tất cả đều không phải tay không mà đến, một số người còn mang theo cả Linh Dược mà tới.
"Đây là đóa hoa của gốc Linh Dược ngoài cửa thành kia?" Thạch Hạo rất là phấn chấn, hộp ngọc trong tay có mùi thơm ngát xong vào mũi, cánh hoa kia sáng óng ánh lập lòe như là ngôi sao đang lóe lên vậy.
Đây chính là tòa thành này vô giá kỳ hoa, một năm cũng chỉ nở có vài đóa hoa như vậy thôi, cũng không biết có bao nhiêu người thèm muốn nó, muốn mua mà căn bản không thể mua được.
Đây là biến dị linh thảo, nó đã từng hấp thu một ít Lôi Kiếp dịch cho nên bây giờ đã tiến hóa thành một cây Linh Dược, nó sống được mấy ngàn năm rồi, không bao lâu nữa sẽ tiến hóa thành Thánh Dược, quý hiếm vô cùng.
Ánh mắt Thạch Hạo hừng hực, dùng sức hít một hơi khiến cho ở trong mũi miệng tràn ngập mùi thuốc khiến cho tinh thần lập tức sảng khoái, mà bên trong cơ thể thì tinh khí chảy xuôi, cực kì dồi dào.
"Cám ơn đạo huynh rất nhiều!" Hắn ngỏ ý cảm ơn, đóa hoa này giá trị quá cao hơn xa một cây Linh Dược bình thường rồi, hắn có thể cảm thấy Thần Trùng bên trên sợi tóc đã bắt đầu rục rịch.
Đây là một ông già, hình dáng rất bình thường không có chổ nào đặc biệt cả, đây đúng là Môn chủ của Đan Đỉnh Giáo.
Hiểu rỏ mọi chuyện rồi, Thạch Hạo rất kinh ngạc, đây là một cổ giáo có truyền thừa vô cùng xa xưa, so với Thần Dược Môn thì còn cổ xưa hơn nữa, vào vô số năm trước đây, nó đã từng cực độ huy hoàng, khi nhắc tới hai chữ Đan Đỉnh thì cả thiên hạ đều biết.
Tuy nhiên trong thời gian dài dằng dặc thì cái gì cũng có thể thay đổi, bọn họ đã dần dần xuống dốc, hiện nay chỉ còn là một cái lụi bại môn phái bị mọi người dần quên lãng ở trong Dược Đô này.
"Ta có một đứa con trai, thiên phú cực cao, từ thuở nhỏ nó rất muốn khôi phục lại tất cả vinh quang từ thời thượng cổ của Đan Đỉnh Môn cho nên đã bỏ trốn khỏi nhà rất nhiều năm chỉ vì muốn tìm được truyền thừa đã bị thất lạc, nếu có một ngày tiểu đạo hửu gặp được nó thì ta hi vọng ngài hãy quan tâm giúp đỡ nó một chút." Ông lão nói.
Thạch Hạo đương nhiên sẽ không từ chối, sau khi tìm hiểu tỉ mỉ tình hình, hắn liền gật đầu đáp ứng.
Có người nói rằng, từ xưa đến nay chỉ có bốn người là luyện thành Cửu Chuyển Thần Đan thì thủy tổ của Đan Đỉnh Môn chính là một người trong số đó, sau khi ăn được thần đan lập tức thành Thần, phi thăng lên trời.
Cho nên có thể thấy được sự kinh người trong truyền thừa của Đan Đỉnh Môn, nếu như có thể tìm được nó, nói không chừng sẽ có một ngày cường thịnh trở lại và khôi phục lại thượng cổ tất cả vinh quang.
"Đi đi!"
Đến đóa hoa của gốc cây Linh Dược đó đều chiếm được rồi cho nên hắn không còn bất cứ tiếc nuối gì sau khi tới Dược Đô này nữa, Thạch Hạo quyết định rời đi Dược Đô tới Thạch quốc Hoàng Đô để xem bức thư đó.
Đương nhiên, hắn vẫn không quên lý do vì sao tới Dược Đô, tiếp đến còn phải tiếp tục làm những sự tình kia nửa - chính là vơ vét Linh Dược, tranh thủ thu thập đầy đủ mọi thứ cần thiết rồi luyện chế ra một lò Tiểu Niết Bàn đan.