Một tờ pháp chỉ cứ như là thiên thần hạ phàm, vượt qua Hoang Vực mệnh mông, tỏa ra kim quang vạn trượng, bên trên hiện lên từng ký hiệu ẩn chứa chân nghĩa đại đạo vô cùng phức tạp.
Cuối cùng, tờ pháp chỉ này giáng lâm ở hoàng đô Hỏa quốc, cứ như ánh lửa vàng bốc cháy, từng ký hiệu lấp lánh, quả thật như muốn niêm phong cả vùng thế giới này lại.
Pháp chỉ của Bất Lão sơn xuyên thủng vực bích, giáng lâm Hoang Vực!
Đây là chuyện của nhiều ngày trước, được truyền bá vô cùng sôi nổi, từ từ lan tới các nơi tạo nên náo động không nhỏ.
Thật sự Bất Lão sơn rất mạnh, chỉ một tờ pháp chỉ mà có thể xuyên qua vực bích của đại vực, bay vụt tới nơi đây, quả khiến người khác chấn động, nội tình mạnh mẽ của bọn họ khó mà đánh giá được.
"Nghe nói gì chưa, Bất Lão sơn hạ xuống pháp chỉ, tựa hồ muốn triệu kiến Thạch Hạo."
"Chính xác, tên này gặp phiền phức rồi, dù gì cũng là đạo thống bất hủ, dám chém giết người của cổ giáo này thì khó mà sống sót được."
Những tu sĩ lan truyền chuyện này tới rất nhiều thành trì, tạo nên chủ đề để mọi người bàn luận.
Không ít người lờ mờ nghe được, vì tiểu Thạch nên Bất Lão sơn mới hạ xuống một tờ pháp chỉ, xuyên thẳng Hoang Vực, nội dung là muốn yết kiến, hơn nửa là muốn xử lý nó.
Trong lúc này, chuyện gì cũng có thể nói được.
Cách Dược đô mấy trăm vạn dặm, cách Hỏa quốc rất xa, cách vô tận dãy núi, thế nhưng dần dần cũng có người nghe được một vài tin tức về chuyện này.
Thạch Hạo nửa vui nửa buồn, vui chính là thần trùng vô cùng phi phàm, chỉ mới xuất thế mà đã biểu hiện vẻ mạnh mẽ của mình, rất nhanh sẽ cùng nó tác chiến, buồn chính là sức ăn của tên quỷ này quá kinh khủng.
Nó không ngừng làm phiền Vân Hi, không ngừng dò hỏi tòa Thái Cổ Thần Sơn nào thích hợp để thả ấu trùng Hoàng điệp này, kết quả thiếu nữ áo tím này chẳng hé một lời.
Không sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất, tính cách của con thần trùng này rất quỷ quái, vạn nhất ăn hết toàn bộ linh dược của người ta, đến lúc đó Thiên Thần sơn các nàng cũng gặp phải xui xẻo.
"Chẳng lẽ chỉ một con đường lại khó như vậy à? Nếu không nói, ta liền tới Thiên Thần sơn ngay!" Thạch Hạo nói.
"Có giỏi thì đi đi." Vân Hi muốn nó đi còn không được, đến lúc nó tới thì lập tức bắt giữ ngay.
"Vậy trước tiên vác ngươi về thôn cái đã." Thạch Hạo uy h**p.
Vân Hi tức đến đỏ cả mặt, hiện tại nàng không phải là đối thủ của tên Hùng Hài Tử này.
"Đừng có nội chiến, coi chừng xảy ra chuyện lớn đó." Đại Hồng Điểu lên tiếng.
Nó vừa ra ngoài đi dạo thì nghe được một vài tin đồn, Bất Lão sơn hạ xuống một tờ pháp chỉ muốn triệu kiến tiểu Thạch. Còn có một lời đồn khác là muốn bắt giết tiểu Thạch.
Thạch Hạo ngẩn người, cái gã khổng lồ này còn để bụng nữa chứ, không ngờ hành động lại nhanh như thế.
"Chuyện này cứ để sang một bên." Nó lắc đầu, tin đồn như thế ai biết được thật giả.
Mấy ngày sau, tin tức đáng tin cậy truyền tới, thật sự Bất Lão sơn đã hạ xuống một tờ pháp chỉ muốn Thạch Hạo tới yết kiến, cũng không nói phải làm gì, không biết lành dữ ra sao.