Nó rất nhỏ, toàn thân vàng óng và tròn úc núc, lại tỏa ra mùi dược hương vô cùng đặc biệt, nó không ngừng ngửi hết chỗ này tới chỗ khác trên cổ Thạch Hạo, vừa như thẹn thùng lại như đang tỏ vẻ thân mật.
"Mày muốn cái gì hả?" Thạch Hạo cảm thấy nhột nhột, bị một con thần trùng vàng óng đi tới đi lui khiến cho tâm tình phấn chấn mà cũng hơi chút lo lắng.
Để nuôi dưỡng một con vật nhỏ như thế này thì rất khó, trong tình huống bình thường cơ bản không thể sống được, trời mới biết nó muốn ăn thứ gì và chăm sóc ra sao.
Nó là một con Hoàng điệp, một khi trưởng thành có thể sánh ngang với Thập Hung Thái Cổ, nhưng vạn nhất trong khi nuôi bị chết thì không chỉ là một tội lỗi mà cũng là một câu chuyện cười.
"Mày không được nhịn đói đâu đấy, phải sống thật khỏe mạnh." Thạch Hạo khẽ nói rồi chụp lấy nó vuốt qua vuốt lại, một luồng mát rượi truyền tới, hơn nữa nơi ngón tay cũng nhiễm phải một làn hương thơm ngát.
Sao lại có cảm giác như là thần đan thành tinh thế? Mọi người đều nghi ngờ, mùi thơm này làm say lòng người, khiến cho bọn họ cảm thấy cả người trở nên nhẹ nhàng, thả lỏng toàn thân.
"Truyền thuyết, sinh linh chí thần chí thánh lúc mới ra đời sẽ giữ nguyên khí tức trời sinh nguyên thủy nhất của tộc bọn họ." Vân Hi vừa nói vừa chấn động, nàng từng đọc qua một lời đồn trên một mảnh xương vụn, hiện tại nghĩ ngay tới con thần trùng trước mắt này.
Thần điệp có thể tìm được các loại linh dược trên thế gian, trứng khi được sinh ra tất nhiên sẽ nhiễm phải dược hương và ngưng tụ không tan, đây chính là thần tinh trời sinh.
"Lại đây, để thúc nhìn cháu một chút." Đại Hồng Điểu nước miếng chảy dài, nó là chim nên khi nhìn thấy ấu trùng thì tự nhiên thèm thuồng, huống hồ con thần trùng này lại có dược hương mê người đến thế.
Thạch Hạo tặng ngay cho nó một cái tát, rồi chợt nghĩ không nên ở đây lâu, khu phế tích này rất dễ đây chú ý của mọi người.
"Ồ, dược hương không còn nồng đậm như trước nữa." Mọi người kinh ngạc, thậm chí thân thể của thần trùng cũng lờ mờ đi chút ít.
"Đây chính là kết quả khi khí tức trời sinh biến mất ư? Nó hút lấy khí tức trần thế, nhưng mà như vậy cũng được, nếu không sẽ gây chú ý cho mọi người." Hỏa Linh Nhi nói, nàng vô cùng yêu thích ấu trùng màu vàng này.
"Rột roạt."
Đáng tiếc là, thần trùng trong suốt óng ánh này chẳng hề để ý tới người khác, chỉ không ngừng khịt khịt cái mũi trên người Thạch Hạo,
Bỗng nhiên, Vân Hi biến sắc, nói: "Không đúng, màu vàng óng đang nhạt đi, hiện tại nó rất cần những thứ thần thánh trong thiên địa để bổ sung dưỡng chất, nếu không sẽ xảy ra chuyện lớn."
Nói đơn giản, sinh linh này quá mạnh mẽ, ngay cả trời cao cũng phải đố kỵ, cơ bản khó mà nuôi sống nổi, trừ phi có thứ nghịch thiên làm thức ăn, nếu không chỉ có con đường chết mà thôi.
Mọi người nghe thấy thế thì đều chấn động, lộ vẻ lo lắng.
Bị phong ấn từ cổ đại tới giờ mới xuất thế, nếu như bọn nó để Hoàng điệp này chết đi thì quả là tiếc nuối, chi bằng khỏi tìm kiếm nó cho khỏe.
"Sẽ không có gì đâu!" Thạch Hạo tìm khắp trên người, nó muốn tìm ra thứ gì đó thích hợp nhất với thần trùng, bởi vì cô gái áo xám đã từng nói, nó có thể nuôi sống thần trùng này.