Bên ngoài núi thấp, ở một nơi rất xa có một khu vườn bị bỏ đi, gạch ngói tứ tung, cỏ dại cao tới nửa người, vô cùng hoang tàn.
Nghe đồn, trước kia đây là nơi Dược Thần xây nhà để ở, sau đó nơi đây trở thành phế tích rồi trở thành nơi để chiêm ngưỡng và tưởng nhớ.
Đám Thạch Hạo, Cửu đầu sư tử đứng đợi ở đây đã lâu, gạch vụn được dời di, phế tích bị đào bới lộ ra một tế đàn nhỏ.
"Vù" một tiếng, ánh trắng lóe lên, trên tế đàn xuất hiện một chiếc bình, không tính là lớn chỉ có cao bằng nắm đấm mà thôi, toàn thể trắng bóng.
Chiếc bình này xuất hiện đột ngột như vậy nên lập tức hấp dẫn sự chú ý của mọi người, trong mắt của Thạch Hạo lóe lên một luồng ánh sáng, cặp mắt to tròn lập tức híp lại trông cực kỳ vui mừng và phấn chấn.
Những người khác cũng kích động theo, hơi không tin vào mắt mình, không nghĩ tới lại thành công, từ thượng cổ tới giờ, nhiều năm trôi qua như vậy mà bình Thần Băng trong truyền thuyết vẫn còn tồn tại.
"Quá hay, chúng ta thành công rồi, sinh linh trong truyền thuyết sẽ tái hiện thế gian!" Đại Hồng Điểu gào lên một tiếng, nó nhịn không được nữa rồi.
"Chuyện này... là sự thật ư, đây chính là thứ của Dược Thần thượng cổ lưu lại, truyền thuyết nói rằng y đạp khắp ngàn núi vạn sông, tìm kiếm vô tận di tích thái cổ, như thế mới tìm được nó, hiện tại đang ở trước mặt chúng ta ư?" Trên mặt Lâm Côn vộ vẻ thất kinh.
Hỏa Linh Nhi mặt mày đỏ rực, đi tới Dược đô này không ngờ lại có thu hoạch lớn như thế, chuyện này quả là khó tin, ngay cả thứ trong thần thoại mà cũng tìm thấy.
Vân Hi thì trợn mắt lè lưỡi, gương mặt trắng mịn ẩn hiện vẻ khiếp sợ, đây tuyệt đối là một may mắn vô cùng lớn, đạt được con thần trùng này thì ý nghĩa chính là bảo thuật có thể sánh vai với Thập Hung chuẩn bị hiện thế.
Bất kể là Hoàng điệp hay là thần thông của nó thì đều vô cùng quý giá, nếu truyền thì đó chính là một cơn sóng lớn ngập trời.
Nhưng mà, trước mắt không thể cho ngoại giới biết Thạch Hạo có thu hoạch như vậy được!
Lúc này, linh khí nơi Dược đô càng thêm nồng đậm, đặc biệt là núi nhỏ nơi trung tâm thì càng xuất hiện từng tia hào quang, sương mù lượn lờ, trời quang mây tạnh, vô cùng xinh đẹp.
"Chuyện này... Đã xảy ra chuyện này?" Lúc này càng có nhiều người giật mình hơn, tỏ vẻ nghi ngờ.
Đặc biệt là Thần Dược môn, một vài trưởng lão còn có cả đệ tử đều nhìn ngọn thần sơn kia, lộ vẻ khiếp sợ, bọn họ nghĩ tới một vài truyền thuyết.
"Thời thái cổ, ngọn núi này vốn là như thế, chỉ là sau đó bị Dược Thần phong ấn cho nên linh khí chỉ nồng đậm ở bên dưới lòng đất, rất khó mà tràn lên trên được. Nhưng giờ lại xảy ra biến cố cỡ này, lẽ nào trận pháp dưới lòng đất đã tổn hại?"
Thậm chí còn có người nghe được, ngọn núi thấp này đang trấn áp thứ gì đó, theo suy đoán bọn họ, hơn nửa đã xuất hiện trên đời này rồi.
Trong giây lát này, cả Thần Dược môn trở nên ồn ào, rất nhiều người chạy nhanh lại núi thấp, hi vọng có thể xem rõ ngọn ngành.
Trên ngọn núi thấp, bên trong một chiếc giếng cổ dâng lên làn khí lành, linh khí cuồn cuộn, càng ngày càng trở thành một nơi bảo địa của tiên gia.
Hiển nhiên, cô gái áo xám cũng đã cảm ứng được, vẫn ngồi xếp bằng ở nơi đó nhưng cặp mắt lại dõi về nơi xa, cứ như có thể nhìn thấu cả hư không, không gì có thể giấu dưới cặp mắt của nàng.