"Hi vọng ngươi sẽ đạt được vận may lớn, Hoàng điệp này có khả năng không kém Thập Hung đâu, như vậy ngươi đã biết được giá trị cực lớn của nó rồi đấy!" Tiểu Tháp nói, nó chỉ cao khoảng gang tay, trắng bóng trong suốt như tuyết, lưu chuyển ánh sáng lấp lánh trên sợi tóc của Thạch Hạo.
"Cái gì?" Thạch Hạo chấn động, Thần điệp hoàng kim này lại mạnh như vậy, đúng như trong truyền thuyết ư, có thể quyết đấu với nhân vật mạnh mẽ nhất trong thiên địa này!
"Chỉ là suy đoán mà thôi." Tiểu Tháp thản nhiên nói, bởi vì Hoàng điệp quá mức thần bí, chỉ xuất hiện đúng một lần ở thời thái cổ, trước đây chưa hề hiện thế.
Cho tới lần này, Tiểu Tháp cũng không thể xác định được, thâm chí cũng không cho rằng đó là một con Hoàng điệp, nó không nên tồn tại ở một giới này mới đúng.
Giới này, xưa nay chỉ có xuất hiện một lần, hơn nữa xuất hiện rất đột ngột sau đó tung tích cũng chẳng còn.
"Thật là thần bí." Thạch Hạo khẽ nói, nó phát hiện ra lai lịch vô cùng nghịch thiên của Hoàng điệp, gạt hết toàn bộ bảo thuật thiên phú, bản thân lại có thêm một bí mật to lớn nữa.
Thạch Hạo như trở lại thời con nít, thời khắc này, cặp mắt của nó híp lại và vô cùng sáng rực, giữa khuôn mặt thanh tú và khôi ngô là nụ cười tươi rói, cuối cùng nhịn không được mà nuốt ngụm nước miếng.
"Cái tên quỷ này cười thật là đê tiện mà." Đại Hồng Điểu nói.
Ở đối diện, ngay cả Hỏa Linh Nhi, Vân Hi khi thấy bộ dạng hiện tại của nó thì còn tưởng rằng nó đang có ý đồ xấu với mình nên vừa thẹn mà lại vừa giận.
"Huynh đệ, phải có chừng có mực, đừng có đưa tình trước mặt chúng ta, trời chưa tối đâu." Hỏa Nha cười khà khà.
Quả thật, hiện tại rất dễ khiến người khác hiểu lầm, Thạch Hạo nuốt ực ngụm nước miếng, nụ cười rất là đặc biệt, mà đứng đối diện lại là thiếu nữ thanh xuân quốc sắc thiên hương, như vậy sao không khiến người khác hiểu lầm chứ.
"Ta cảnh cáo, tuy rằng ta rất muốn lấy lại món pháp khí kia, nhưng tuyệt không thỏa hiệp, ngươi đừng có giở trò linh tinh." Vân Hi vừa giận vừa xấu hổ nói.
"Ầm!"
Hỏa Linh Nhi thì không nhẹ nhàng như vậy, trực tiếp nện thẳng một quyền xuống đầu Thạch Hạo, tiếng vang không hề nhỏ, hiển nhiên nàng dùng hết sức.
"Các ngươi đang làm gì thế hả?" Thạch Hạo nói, nó đã đã tĩnh lại, sau đó lại nuốt ngụm nước miếng, tâm tình vô cùng vui vẻ, nhìn mỗi người bằng ánh mắt nhu hòa.
"Nụ cười thật d*m đ*ng!" Đại Hồng Điểu nói thầm.
"Rầm!" Thạch Hạo thưởng ngay cho nó một bàn tay, dùng độ cứng rắn của Hùng Hài Tử thì sắt đá cũng có thể tan nát, việc này khiến cho Đại Hồng Điểu nhảy cẳng lên, kêu gào đầy quái dị.
"Đi thôi.!" Thạch Hạo xoay người rời đi, trong lòng nó vô cùng chờ mong, muốn tìm một nơi yên tĩnh để phá giải Thế giới hộp báu, nơi đây không thích hợp bởi vì có những người ở trong trận pháp theo sau.
"Ồ, lẽ nào đã đoán sai?" Hỏa Nha nghi ngờ.
Một chùm ánh sáng màu vàng hiện lên, Thạch Hạo triển phai pháp môn Côn Bằng bao phủ tất cả mọi người lại rồi hóa thành một luồng hào quang mờ mịt, nhanh chóng phá không mà đi, rời khỏi Thần cốc này.