Miếng đồng ẩn mình trong sương mù không lớn lắm, bên trên phủ đầy gỉ xanh, miếng đồng này chắc chắn là một thể với miếng đồng trong ngực của Thạch Hạo, có thể ghép lại với nhau.
Nếu không có Trùng Đồng thì khó mà phát hiện ra được, bởi vì sương mù nơi đây rất quái lạ, mắt thường rất khó để nhận thấy, thêm lần nữa lại chứng minh được sự đáng sợ của Trùng Đồng giả.
"Lúc nào ta mới có thể tu thành Thiên nhãn đây, chí ít cũng phải nhìn xuyên qua hư vọng này." Thạch Hạo lẩm bẩm.
Đương nhiên, giờ không phải là thời điểm để phân tâm, nó có chút đau đầu, miếng đồng thau không có nằm ở khu vực an toàn, muốn đoạt được cần phải phá tan trận pháp rồi tiến tới.
"Phát hiện ra thật à?" Đại Hồng Điểu kinh ngạc, bọn nó chỉ ôm ấp một chút hi vọng nhưng không ngờ lại phát hiện được.
Đây chính là thứ đã mất tích từ thượng cổ, đến bây giờ mới có thể nhìn thấy lại, thật khiến người bất ngờ.
Ngay cả Lâm Côn cũng đờ người ra, hôm qua lão cũng từng tới đây, cũng tìm kiếm thật cẩn thận, xém chút nữa đã hất tung cả khu này lên nhưng mà chẳng đạt được thứ gì.
Không ngờ rằng, thiếu niên hung tàn này lại có vận khí lớn như vậy, chỉ cần nhìn sơ qua là thấy ngay, đúng là chẳng có chút thiên lý gì mà, việc này khiến cho lão xuýt xoa không thôi.
Lẽ nào Thần điệp trong truyền thuyết muốn hiện thế ư? Trong lúc nhất thời, Lâm Côn trở nên ngây dại, tuy tuổi tác đã cao nhưng hiện tại cứ như là một thiếu niên nhiệt huyết dâng trào.
"Có thể thấy được thứ trong truyền thuyết..." Lão run rẩy nói.
Thạch Hạo vô cùng phấn chấn, không ngừng suy nghĩ biện pháp để đoạt lấy miếng đồng thau kia, nhưng mà nó cũng không dám làm bậy.
Nên biết, ngay cả cường giả cấp Thần cũng chết ở nơi đây, và cũng chỉ phá vỡ gần ba tầng trận pháp mà thôi.
"Cẩn thận một chút, chúng ta hộ pháp cho ngươi." Ánh mắt của Đại Hồng Điểu lóe sáng.
"Thấy rồi chứ." Sau khi tới Dược đô, đám Chim loan năm màu vẫn trong hình dáng người, nếu không với dáng vẻ của bọn chúng chắc chắn sẽ bị người nhận ra ngay.
Nó ngồi xếp bằng ở biên giới trận pháp, sau lưng hiện lên một cọng lông chim xinh đẹp có màu sắc sặc sỡ, sau đó xoẹt một tiếng, năm luồng thần quang bay thẳng vào trong trận pháp.
"Ầm!"
Thời khắc này, tầng trận pháp thứ ba bạo động, nơi đây tuông ra một luồng sóng lớn ngập trời bao phủ bốn phía.
Không cần nói những nơi cấm chế chưa bị phá vỡ, chỉ riêng khu vực an toàn này cũng rung động dữ dội, những gợn sóng tàn bạo tản ra đủ sức ép tan người khác.
"Phụt" một tiếng, Chim loan năm màu phun ra một ngụm máu tươi, vẻ mặt trắng xám đầy hoảng sợ.
"Thật là đáng sợ, chưa hề tiến vào trong trận pháp, chỉ là nhẹ nhàng thử một chút mà đã dẫn tới sức mạnh kinh khủng như vậy rồi." Thạch Hạo nhíu mày, nó biết đã gặp phải phiền toái lớn rồi.
"Là tên nào làm loạn đó hả, muốn hại chết hết chúng ta sao?!" Mấy vị đại nhân vật của Dược đô đứng nơi xa quát lớn.
Lâm Côn nhanh chóng đi tới nói chuyện với bọn họ một đỗi, lúc này thì mới làm dịu đi cơn tức giận của mọi người, mấy ngày trước những người này từng ra tay và đã có không ít người bị thương.