"Biết một tí." Lâm Côn gật đầu, không cam lòng nhưng đối mặt với cái tên sát tinh này thì không dám làm bậy, tuy ông ở Dược đô rất xa với Hoàng Đô thế nhưng cũng từng nghe qua đại danh của "Hùng Hài Tử". Mấy năm trước, khi chỉ là một tên nhóc con thì đã hô mưa gọi gió ở Hư Thần giới, "ức h**p" khắp nơi, một năm rưỡi vừa qua thì uy danh chém giết càng hiển hách hơn, đánh bại Trùng Đồng, chém giết Tôn giả, được xưng là thiếu niên Chí Tôn duy nhất ở Hoang Vực.
Đối diện với đứa nhỏ "Nhân thần cộng phẫn" mới mười mấy tuổi này, ngay cả các đại cổ giáo cũng chẳng có cách nào, Lâm Côn càng nghĩ thì càng thấy sợ, vô cùng hối hận rằng mình đã trêu chọc tới tên này, hiện tại nghĩ mọi biện pháp để cứu chữa tình hình.
Lúc này, cả đám người đều hưng phấn, cảm thấy vô cùng thích thú, cho dù là Vân Hi cũng kích động theo, đó là một con Hoàng điệp đấy, không cần nói tới thiên phú tìm kiếm linh chu, chỉ riêng về thực lực cũng đã là cái thể rồi. Đó chính là một uy danh lừng lẫy, sức chiến đấu còn kh*ng b* hơn cả Liệt thiên ma điệp thượng cổ. Thậm chí, người trong giới tu hành suy đoán, nếu không phải ở thời thái cổ Hoàng diệp xuất hiện một lần thì chưa chắn thế gian đã biết được tiềm năng của nó, có thể xâm nhập vào trong Thập Hung Thái Cổ.
Đây cũng không phải nói bậy, quả thật từng có người nhận định như vậy, nó được xưng là bên trên Hoàng kim, được phong là Thần điệp, loài thần trùng này quá mạnh mẽ.
Nhưng mọi người cũng hoài nghi, vì sao nó chỉ xuất hiện có một lần, những năm qua đi chẳng lẽ không còn một con nào khác xuất hiện nữa ư? Giống như phù dung sớm nở tối tàn.
"Nó là duy nhất, nghe đâu trong thời gian rất dài thì mới có thể sinh nở một con." Vân Hi khẽ nói, đây chính là lời đồn được ghi trong cốt thư phủ đầy bui ở Thiên Thần sơn.
Nó làm cách nào để sinh sản? Không một ai biết, một vài sinh linh thái cổ cấp Thiên từng suy đoán, có thể nó không thuộc về một giới này.
Trong lòng Lâm Côn nhảy rộn rồi bình tĩnh lại, lão thấy Thạch Hạo đã bị thu hút, rõ ràng mình đã tránh được một kiếp nạn, đối phương hẳn sẽ không thanh toán lão nữa.
Sau khi suy nghĩ thật kỹ thì lão cảm thấy, lão chỉ là một Liệt Trận cảnh khó mà ôm trọn được thần trùng kia, không bằng kết một cái thiện duyên thì tốt hơn.
TIềm lực của Thạch Hạo, không cần ngẫm nghĩ thì ai cũng biết, cho nó thêm chút thời gian thì sau này ắt vượt qua cường nhân của các đại giáo. Sau khi buông bỏ được mọi việc, trong lòng Lâm Côn trái lại rất nhẹ nhàng, không còn lo lắng, không còn kéo dài thời gian, nhanh chóng xoay người hướng về một góc nơi vườn thuốc.
Lão ngồi xổm xuống rồi quơ tay tìm trong mớ bùn đất, rắc một tiếng, một chùm ký hiệu xuyên qua bùn đất rồi chiếu thắng lên trên, tiếp đó những âm thanh "xoạt xoạt" xuất hiện và nơi đó từ từ tách ra.
Từ trong cái lỗ có diện tích khoảng một mét vuông, Lâm Côn lấy ra một chiếc hộp đá rồi đưa cho Thạch Hạo.
"Là Hoàng điệp thật ư?!" Tất cả mọi người trợn tròn hai mắt, vẻ mặt vô cùng căng thẳng ngay cả hô hấp cũng không còn tự nhiên như trước, ngay cả c*p ng*c đầy đặn của Hỏa Linh Nhi cũng nhấp nhô lên xuống, đôi mắt đẹp lóe lên ánh sáng kỳ lạ nhìn chằm chằm và chiếc hộp bằng đá đầy cổ xưa kia.