Đi tới dưới chân núi vừa khéo gặp phải thái thượng trưởng lão của Thần Dược môn Lâm Côn, ông ta cứ như là gặp phải ma, bởi vì Thạch Hạo chẳng chút thương tích gì, vẫn không có bị g**t ch*t.
"Ngươi... còn sống?" Lời nói của ông ta chẳng chút lưu loát, linh cảm có chuyện không ổn nên xoay người rời đi.
Nhưng, dù có nhanh thì có thể qua được pháp môn Côn Bằng? Một luồng cầu vồng màu vàng vắt ngang trời ngăn lại đường đi của ông ta, tiếp đó một nắm đấm màu vàng ập tới, một tiếng vang ầm ầm xuất hiện khiến cho cả hư không nơi đây bùng phát ra hàng loạt ký hiệu, cứ như là sấm chớp nổi giận.
Lâm Côn bay ngược ra sau, nơi ngực phát ra ánh sáng, một chữ "Ngự" hiện lên cứ như là một tấm lá chắn hình thành nên một màng ánh sáng, ngăn cản lại toàn bộ sức lực của Thạch Hạo.
Nhưng dù như thế, thân thể của Lâm Côn cũng chấn động, lực trùng kích kia khiến cho trái tim ông ta lạnh buốt, nếu không có ký hiệu này thì hiển nhiên ông ta đã tắt thở dưới một quyền này rồi.
Đây cũng chỉ là một thiếu niên nhưng lại khiến cho một vương giả đỉnh cao như ông ta không tài nào chống lại được, cơ bản chẳng có chút uy h**p nào!
"Người thiếu niên, xin bớt giận." Lâm Côn sợ hãi, vốn ông ta ngồi chờ ở đây chính là muốn xem Thạch Hạo bị g**t ch*t, nhưng không nghĩ rằng tiểu ma thần này lại thong dong xuống núi như vậy.
Đáp lời của ông ta chính là một tia chớp càng hung mãnh hơn, một con Toan Nghê màu tím nhào tới, tia điện sẹt sẹt nhấn chìm cả Lâm Côn, khiến cho thân thể lão phát lạnh.
"Dừng tay, lão hủ biết sai rồi, đồng ý trả giá đắt." Lão rất thẳng thắn, trực tiếp nhận thua, bởi vì lão biết tuy trên người có ký hiệu kia nhưng sớm muộn cũng sẽ có ngày biến mất.
Mà thiếu niên này lại chưa chết, chiếu theo phong cách "Nhân thần cộng phẫn" của Hùng Hài Tử thì chắc chắn sẽ không để yên cho lão, không g**t ch*t tuyệt không bỏ qua.
Thạch Hạo ngừng tay, nói: "Nói đi, ông muốn trả giá thế nào?"
"Lão hủ có vài cây linh dược, muốn dùng thứ này để bồi thường..." Lâm Côn vừa nói tới chỗ này thì liền bị chen ngang.
"Ta một hơi mua hết bốn mươi tám cây linh dược, chẳng lẽ lại cần vài cây của ông?!" Thạch Hạo làm bộ, thực tế nó rất cần những cây này.
Trên người nó còn có một vài thứ tốt, ví như Bất Lão Tuyền, một cái chén rượu thái cổ ở tổ Côn Bằng, những thứ này không thể lấy ra được, tất cả đều là vật hi thế, mà những pháp khí, tài luyện luyện khí khác đều đã tiêu xài sạch sẽ, cũng gần như là người không có đồng bạc nào.
Thái thượng trưởng lão của Thần Dược môn Lâm Côn nhếch miệng, đối phương thật là b**n th**, ai có thể một lúc mua tới bốn mươi tám cây linh dược chứ? Lần này đùng là hầu hạ không tốt rồi.
"Mấy cây linh dược của lão hủ không phải là vật thường, trên thị trường rất khó tìm thấy, cố gắng cũng coi là kỳ dược." Lâm Côn nói, trong lòng đau như cắt, lão biết lần này phải trả cái giá thật lớn.
Trong lòng lão muốn dựa hơi sức mạnh của Thần Dược môn, nhưng từ sau khi hiểu rõ Thạch Hạo thì lập tức bỏ ngay cái ý định này, ngay cả Tôn giả mà đối phương cũng dám diệt, các ai mà không kiêng kỵ chứ?
Nếu đổi lại là vương hầu bình thường thì lão sớm sai cường giả trong Dược đô đi g**t ch*t rồi.