Con ngươi kia quá đặc biệt, vậy mà có thể tách ra giống như đang khai thiên lập địa, từng đại tinh hủy diệt, khí hỗn độn tràn ra từ con ngươi đó.
Việc này cần có cảnh giới cao thâm cỡ nào để luyện hóa Trùng Đồng hoàn toàn và dung hợp lại làm một, tới thời điểm cần thiết là có thể hiển hiện ra sự nghịch thiên ấy.
Thạch Hạo khiếp sợ cho nên đã hơi thất thố, từ trước tới giờ chưa từng giống như hôm nay, cứ như là tượng đất một câu nói cũng không ra, chỉ biết trơ mắt nhìn mà thôi.
Trùng Đồng giả thời thượng cổ?!
Một người có danh xưng bất bại, tung hoành trong thiên hạ, từ thượng cổ sống tới hiện tại?
Cô gái này có vẻ ủ rũ nhưng sinh cơ trong cơ thể lại dồi dào, năm tháng qua đi khó có thể chém đứt đạo vận, nàng xinh đẹp tuyệt trần, phong thái ngạo thế, có thế gọi là phong hoa tuyệt đại.
"Trận chiến thời thượng cổ, quá mệt mỏi." Cô gái áo xám nói.
Chính xác!
Trong lòng Thạch Hạo nổi sóng kinh thiên, cô gái này quả nhiên đến từ thượng cổ, thân phận kinh người, lời nói này mà truyền ra ngoại giới thì chắc chắn sẽ nổi sóng to gió lớn.
Sau khi được xác thực thì khi đối mặt với nàng, Thạch Hạo có một loại tâm tình khó diễn tả bằng lời, về phần nàng, giơ tay nhấc chân cũng đủ làm người khác chẳng thể nào bình tĩnh được.
Cô gái áo xám này rất xinh đẹp, nếu không mang theo vẻ ủ rủ chán chường thì nàng như là một thiếu nữ hoạt bát, cơ bản không giống với nhân kiệt tiền bối trường tồn cùng thế gian.
Thậm chí, Thạch Hạo còn cảm thấy, cô gái này chỉ hơn mình một hai tuổi, đây chắc hẳn là dung mạo xinh đẹp nhất ở thời thiếu nữ được giữ lại.
Nói cũng kỳ lạ, giờ trong lòng nó chẳng hề sợ hãi nữa, trái lại có chút ngẩn ngơ xuất thần, nghĩ tới một vài chuyện không liên quan trước mắt, ánh mắt nó hơi mơ màng, nói chính xác hơn là thất thần.
Trùng Đồng giả, được xưng là vô địch, thời thượng cổ vì chiến đấu nên mới có uy danh hiển hách!
Hàng loạt suy nghĩ xẹt qua trong đầu Thạch Hạo, một thiếu nữ xinh đẹp như thế này đã từng bễ nghễ cả thiên hạ ư? Chiến bại không biết bao nhiêu đại năng thượng cổ, không biết có gặp được người có thực lực tương đồng với mình hay chưa.
Thậm chí, tâm tư tán loạn, nghĩ tới rất nhiều chuyện không liên tới mình, một thiếu nữ kinh diễm như thế, ở thời thượng cổ hào quang sáng rực như vậy, không biết đã có tri kỷ, hay lập gia đình hay chưa.
Nó cảm thấy, một thiếu nữ kinh diễm như này thì năm xưa đáng lẽ phải có một thiên kiêu trẻ tuổi bầu bạn bên mình, cùng chung dạo chơi thiên hạ, cùng chung ngạo thị thượng cổ.
Cũng không biết thiên kiêu trẻ tuổi đó cần phải mạnh tới mức nào thì mới có thể xứng đáng với nàng, hẳn không hề kém hơn Trùng Đồng giả.
Chỉ là thượng cổ đã qua đi, vì sao chỉ có một mình nàng cô độc trên thế gian? Vị thiên kiêu trẻ tuổi ấy có phải đã được mai táng trong năm tháng.
Rất nhanh, Thạch Hạo rùng mình một cái, lần thất thần này quá bất hợp lý, chính nó cũng cảm thấy khó mà tin được, dưới tình cảnh như thế này sao lại nghĩ tới những vấn đề này?