Thần Dược môn, nằm ở trum tâm vùng đất thần thánh của Dược đô, môn phái này do chính Dược thần thượng cổ khai sáng nằm trên tòa núi nhỏ này.
Cái giếng cổ trên ngọn núi này cũng có sinh cơ vô tận, tiên khí bốc hơi, là một trong số ít "cửa Sinh" khó tìm trên thế gian, cô gái áo xám đang ngồi xếp bằng bên cạnh.
Sau khi tới đây thì nàng chưa bao giờ đứng dậy, mái tóc đen như thác đổ, cả người có một loại tiên vận, nàng cứ như là một tác phẩm nghệ thuật hoàn mỹ được điêu khắc từ ngà voi tráng bóng.
"Ngươi mang hắn tới đây." Thanh âm vô cùng êm tai phát ra nhưng nếu cẩn thận cảm ứng thì có thể cảm nhận được chút sự ủ rũ và cô đơn.
Thái thượng trưởng lão của Thần Dược môn Lâm Côn tự nhiên sẽ không chú ý tới những điểm này, mục đích của lão chỉ muốn cầu xin cô gái này ra tay, lão lộ vẻ khó khăn, nói: "Tiền bối, người kia rất lợi hại, nếu như ta đi tìm hắn thì chắc chắn sẽ bị g**t ch*t."
"Ngươi đi đi." Cô gái áo xám nói.
Thái thượng trưởng lão của Thần Dược môn Lâm Côn không dám làm trái, chỉ biết tuân mệnh lập tức rời đi, lão biết sự đáng sợ của cô gái này, một thân tu vi thông thiên động địa.
Nên biết, Giếng tổ này cực mạnh, đây chính là một trong những "cửa Sinh" trong thiên địa này, trận pháp có vô số, tất cả đều do Thần Linh bố trí, người thường đi vào chắc chắn phải chết nhưng cô gái này không chỉ có thể tiến vào mà còn rèn luyện một chiếc đỉnh thần bí nữa.
Cô gái áo xám giơ tay lên rồi điểm lên hư không, viết ra một chữ "Ngự" tỏa ra kim quang óng ánh, sau đó dán lên trước ngực của Lâm Côn.
"Đây là..." Lâm Côn thay đổi sắc mặt, việc này cần pháp lực mạnh tới cỡ nào chứ, lão cảm giác trên người có thêm một luồng sức mạnh thần bí nữa.
Trong đình viện, A Đức còn có người đàn ông trung niên sợ tới mức hồn phách bay lượn, đại nhân vật của Dược đô được mời tới mà cũng phải kinh sợ rút lui, lần này sao lại đụng tới một thiếu niên kinh khủng như vầy?
Thạch Hạo lườm lườm bọn họ nhưng cũng không nói gì, nếu như tu vi đã bị phế thì nó cũng chẳng thèm so đo tính toán gì với hai người này.
Bên trong chiếc đỉnh đồng vàng bóng kia tỏa ra dược hương nức mũi, bên dưới hai viên Kim đan là những mảng lớn tro tàn. Lượng lớn linh dược cùng với những vật liệu phụ sau khi luyện chế xong thì chỉ còn sót lại chút đồ như vậy.
Kim đan ở trong đám tro tàn vô cùng nổi bật, ánh sáng rực rỡ, tỏa ra dược hương khiến cho Đại Hồng Điểu đăm chiêu.
Thạch Hạo lấy ra một bình ngọc thu hai viên Kim đan kia vào, lập tức ánh sáng và dược hương đều biến mất, khi nhìn thấy dáng vẻ của Đại Hồng Điểu thì nó cười rồi đưa tới.
Đại Hồng Điểu lưỡng lự, nhận hay không nhận? Đây tuyệt đối là thứ tốt nhưng khi nghĩ tới cảnh tượng Thạch Hạo tr*n tr**ng ngồi xếp bằng trong đỉnh đồng rèn luyện cùng Kim đan thì nó khó mà nuốt xuống được.
"Quên đi, bản tọa muốn đi ngược lên trời cao, không muốn dựa vào vật ngoài, chỉ muốn dựa vào bản thân để một bước lên trời, từ đấy tiếu ngạo Nhân giới!" Nó từ chối đầy chính nghĩa.