Tinh khí bốn phía ngày càng đậm đặc hóa thành từng con sông nhỏ đổ vào trong đỉnh, mà linh diễm màu bạc dưới lòng đất kia cũng càng thêm dồi dào hơn, mang theo những tinh hoa linh tính vọt thẳng vào trong đỉnh. Thủy hỏa giao nhau, cô đọng Kim đan, thấp thoáng hóa thành hai khí âm dương, phát ra những âm thanh reo vang của long hổ, đan hương nức mũi.
Cảnh tượng thế này khiến mọi người thay đổi sắc mặt, quá mức phi phàm mà, những thứ được luyện chế trong đỉnh đã không còn là linh dược thuần túy nữa, những linh mạch dưới lòng đất này được dẫn lên có thiên tính hơn nữa còn có cả tia chớp được đánh xuống, tất cả những thứ này đã thay đổi thành phần của linh dược bên trong đỉnh.
"Chẳng trách lại bá đạo như thế, chỉ là khí tượng của việc luyên đan thôi đã siêu phàm thoát tục như vầy rồi, đúng là khó gặp mà!"
Đám người Hỏa Linh Nhi, Cửu đầu sư tử, Vân Hi đều hoảng sợ, thủ đoạn như thế này cho dù là những Dược sư có tiếng tăm cũng khó lòng triển khai được.
Long hổ chung sức, âm dương giao thao, dẫn hỏa tinh từ dưới lòng đất, thông linh dịch từ trên trời cao, tất cả tập hợp lại ở cùng một chỗ tạo nên một lò Kim đan tràn ngập đạo vận.
Phương pháp luyện đan như thế này hết sức kinh người, bọn họ rốt cuộc cũng biết được vì sao thân thể mạnh như Thạch Hạo cũng phải rạn nứt, suýt chút nữa đã nổ tung bên trong lò luyện đan, bởi vì đây chính là thay đổi về chất.
Phương thuốc kinh thế, nương theo sấm chớp vang dội là hai khí âm dương làm bạn, thứ được luyện ra bước đầu hòa vào tinh hoa đất trời, bao hàm khí đại đạo, dùng để vượt cửa ai tự nhiên là bá đạo.
Thạch Hạo cắn răng chịu đau đớn để rèn luyện gân cốt, liều lĩnh bất chấp nguy hiểm của cơ thể có thể tan ra mà tiếp tục kiên trì, dẫn đan khí nhập thể tiếp tục xung kích đại môn của bảo tàng thân thể, phóng thích tiềm năng của bản thân.
Mượn dược đỉnh để rèn luyện bản thân, nó đã bước vào Liệt Trận cảnh trung kỳ, lúc này đang củng cố lại cảnh giới, mài dũa thân thể hi vọng có thể vững vàng, không còn sót lại mầm tai họa gì nữa.
Dù sao lần vượt ải này quá khó khăn, vì kẹt ở đây quá lâu mà hôm nay lại đột phá thành công, loại bùng phát đột ngột này đã lay động tới căn cơ của nó.
Tai họa ngầm lớn nhất chính là ở trên thân thể, những vết rách chằng chịt đan xen lẫn nhau cứ như là mạng nhện suýt chút nữa đã khiến cơ thể nó nổ tung, việc này cần phải tu bổ lại.
"Cửa ải mạnh thiệt, cực đoan và tàn bạo, cưỡng ép xé tan mở ra cảnh cửa bảo tàng, phóng thích tiềm năng, sơ sẩy chút xíu là hình thần đều diệt."
Mọi người run sợ, người thường thì làm sao có thể thực hiện cách này, tuyệt đối là cửu tử nhất sinh, cũng may thân thể của Thạch Hạo đủ mạnh nên chưa tan vỡ được.
Một hạt cát là một thế giới, một cọng cỏ là một thiên đường, yếu ớt như giun dế, to lớn như thiên thể, nếu như đã mở ra "cánh cửa" của bản thân thì đều có thể phóng thích sức mạnh vô cùng.
Nhưng, có mấy ai làm được như vậy? Hơi tí là hình thần đều diệt, xóa tên khỏi thế gian này.
"Trên thực tế, sở dĩ hắn bị thương, thân thể nứt ra chủ yếu do tiềm năng của hắn quá lớn. Trước kia cũng từng có người cưỡng ép phá quan nhưng bản tàng trong cơ thể không mạnh mẽ như vậy." Cửu đầu sư tử nói.
Mọi người đều đồng ý, tiền lực trong cơ thể của Thạch Hạo được kéo dài vô tận nên khiến mọi người kinh sợ, trong quá trình vừa nãy những luồng khí tức tràn ra ngoài khiến mọi người nghẹn họng trừng mắt, vượt xa người khác.
Đây không chỉ thể hiện sự mạnh mẽ của thần hồn mà mỗi tấc trên cơ thể đều ẩn chứa sức mạnh to lớn như biển sâu vực lớn, một khi thả ra ắt kinh thế.
Trong máu thịt của nó, từng tòa trận pháp thành hình, tất cả đã được khắc họa thành công, trong đó có ký hiệu là một cây cỏ có sinh cơ dào dạt, ngoài ra còn có con Côn Bằng càng ngày càng linh động, giống như được truyền cho sinh mệnh, còn có Chu Tước, Thái cổ Thần viên Chu Yếm...