"Ồ, ngọn lửa này chẳng hề tầm thường, được dẫn từ dưới lòng đất ra à?" Hỏa Nha kinh ngạc, vốn việc luyện dược cần đến sự giúp đỡ của nó, bởi vì nó đến từ Ly Hỏa quật, nắm giữ hỏa tinh vô cùng hiếm thấy.
Nhưng, khi thấy ngọn lửa màu bạc được dẫn ra từ dưới dược đỉnh thì cẩn thận quan sát, cuối cùng thở dài: "Đây chính là Địa mạch linh diễm!"
"Sớm nghe qua Dược đô rất phi phàm, thổ nhưỡng nơi đây rất đặc biệt thích hợp cho việc trồng các loại bảo dược, mà dưới lòng đất lại có linh diễm, có thể dẫn ra để luyện đan, thật là hiếm thấy mà." Hỏa Linh Nhi thở dài.
Không hổ là nơi sinh ra Dược thần thượng cổ, nhưng cuối cùng người cũng chết ở nơi đây, tòa thành cổ này chẳng hề tầm thường chút nào.
Chiếc dược đỉnh vàng bóng rất đồ sộ, tính cả chân đỉnh cũng cao tới nửa thân người, một dòng sối nhỏ được trút vào trong đó khiến cho dược hương bên trong càng thêm nồng nặc.
Lửa bạc nơi lòng đất nhảy lên khiến cho từng làn sương trắng bốc hơi bên trong chiếc đỉnh, hương thơm nức mũi, mấy người nơi đây không một ai không thán phục, chiếc đỉnh này không hổ là chiếc đỉnh ngàn năm, dược tính ẩn chứa bên trong quá mạnh mẽ.
Nếu được thì Thạch Hạo rất muốn mua lấy, bởi vì sau này nó sẽ thường xuyên sử dụng tới, một dược đỉnh tốt rất khó tìm, nhưng mà nó biết chủ nhân nơi đây không đời nào bán đi cả.
Nếu là bán đi thật thì nó cũng chưa chắc đã mua nổi, chiếc đỉnh này quá quý giá.
Mọi người lùi về sau, Thạch Hạo yên lặng đắm chìm trong viện đầy yên tĩnh này, nó điều tiết bản thân khắp mình không chút hạt bụi, đồng thơi nội tâm không minh, như thế mới có thể tiến vào đỉnh được.
Hỏa Linh Nhi và Vân Hi cũng lùi ra, bởi vì khi tiến vào trong đỉnh thì không được mặc bất cứ áo quần gì, ở bên ngoài chỉ còn lại một luồng linh thân của Thạch Hạo mà thôi, bởi vì nó cần phải điều tiết hỏa diễm.
Đến giờ phút này, không được ai quấy rầy, cần phải cẩn thận từng ly từng tí, nếu không chỉ cần một sai lầm nhỏ thì xảy ra vấn đề lớn ngay.
Dược đỉnh vàng bóng, trải qua sự gột rửa của năm tháng nên linh tính vô cùng mạnh, Thạch Hạo từ từ ngồi xếp bằng xuống.
Nước từ từ sôi lên, sương mù dần dần bao phủ nó lại.
"Khuyển Diệp đằng." Thạch Hạo khẽ nói.
Bên dưới mặt đất có một đống linh dược tỏa ra mùi thơm mê người, những thứ này đã làm tiêu hao toàn bộ tiền nong của Thạch Hạo, nó điều khiển linh thần ném gốc linh dược này vào trong dược đỉnh.
Đây là một khúc linh đằng đen nhánh, phiến lá rất kỳ lạ, hình dạng như là một con chó dữ, vừa mới quăng vào trong dỉnh thì lập tức có một luồng ánh đen tỏa ra khiến cho toàn bộ nước bên trong đỉnh trở nên đen ngòm.
"Tuyết Ngọc tham!" Thạch Hạo lại mở miệng.
Một cây nhân sâm màu trắng bạch lưu chuyển ánh sáng xinh đẹp, từng tia linh vụ màu trắng không ngừng tràn ra ngoài, vừa nhìn thì biết là thứ tốt rồi.
Bên trên tường viện, Đại Hồng Điểu đang nhìn trộm, nước miếng nuốt ừng ực, nói: "Nhìn mà chảy cả nước miếng, nhiều linh dược bỏ vào trong như thế, haizz, đúng là muốn nuốt cả chiếc đỉnh này luôn mà."
Sau đó, Thạch Hạo lại chỉ điểm linh thân nắm vào trong đỉnh một con rết màu tím dài hơn một mét, hình dáng rất đáng sợ khiến người khác không thoải mái được.