Thạch Hạo kinh ngạc, đây là cây gì thế? Không thể nào tưởng tượng nổi.
Người tí hon cao hơn nắm đấm ngã nhào trên mặt đất rồi sau đó ngồi xếp bằng dưới gốc cây chẳng hề nhúc nhích gì, tựa như đang tu hành và cũng vô cùng trang nghiêm.
Hùng Hài Tử l**m l**m bờ môi, thứ này ăn nhất định sẽ rất ngon, một đóa hoa được kết ra lại hóa thành hình người, nhưng nếu ăn đi thì không phải quá tàn nhẫn hay sao?
Rất nhanh, nó biết mình đã suy nghĩ hơi quá, còn cách hơn trăm tòa trận pháp nữa thì sao có khả năng bắt được chứ, cứ như là một vực sâu hư không vắt ngang qua vậy.
Cây nhỏ này chỉ cao hơn một thước, được bao phủ bởi tiên vụ màu trắng trông rất mơ hồ, những phiến lá trên cành cây lấp lánh ánh sáng trong sương mù cứ như là những ngôi sao nhỏ vậy.
"Keeng..."
Đột nhiên, đóa hoa thứ hai hóa thành pháp khí kia cứ như là chiếc chuông phát tiếng ngân vang xuyên thấu ra ngoài.
"Các ngươi có nghe gì không?" Thạch Hạo hỏi.
"Giống như là một luồng gợn sóng kỳ lạ vậy." Cửu đầu sư tử lộ vẻ mặt nghi hoặc nói.
Những người khác cũng giật mình, cảm thấy vùng hư không này rất khác thường, cứ như là có tiếng tụng kinh khuếch tán ra những luồng chân nghĩa đại đạo.
Trong lòng Thạch Hạo run lên bần bật, nó cảm nhận càng rõ ràng hơn, bởi vì nó nghe rõ được thứ âm thanh đó, thân thể trở nên nhẹ nhàng, thần hồn dần yên tĩnh lại, gần như rơi vào trạng thái ngộ đạo.
"Còn có cả công hiệu cỡ này?" Thạch Hạo thay đổi sắc mặt, chỉ một đóa hoa hóa thành hình người thì thôi đi, nhưng hai đóa hoa này cách cả trăm tòa trận pháp mà lại có thể khiến ngườ ta ngộ đạo, nếu không phải bị trói buộc bên trong trận pháp mà là ở ngay bên cạnh thì còn đến mức nào nữa chứ?
Đây tuyệt đối là một chí bảo, nói chính xác đó chính là linh căn thiên địa của chí thần chí thánh, cây nhỏ thần bí này giá trị vượt xa tưởng tượng, trên đời hiếm thấy!
Cây nhỏ yên tĩnh bất động, đóa hoa thứ ba bên trên bị sương mù bao phủ lấy, trở thành thần bí nhất.
Người tí hon cao bằng nắm đấm ngồi xếp bằng ở dưới cây nhỏ cứ như đang ngộ đạo.
Đóa hoa thứ hai hóa thành pháp khí treo trên đỉnh đầu người tí hon cũng hóa thành lò lửa, từ nơi miệng lò không ngừng tuôn ra từng luồng "dung nham" rồi rót xuống người tí hon kia.
Đây là đang rèn luyện thân thể? Càng xem thì càng thần bí, rõ ràng chỉ là một gốc cây nhưng lại có cảnh tượng như thế.
Thạch Hạo mặt chẳng hề có chút cảm xúc, thế nhưng trong lòng không thể nào bình tĩnh lại được, cây nhỏ này quá kỳ lạ, không cần nghĩ nhiều, nếu như đoạt được thì nhất định sẽ là một vận may lớn!
Nếu như bản thân kết hợp với người tí hon này, mượn lấy pháp khí trên đỉnh đầu kia để ngộ đạo, rèn luyện thân thể thì chẳng phải là vô cùng nghịch thiên hay sao?
Cuối cùng, hư không tản ra một luồng chấn động, hiển nhiên nơi trung tâm Thần cốc lại xảy ra biến hóa. Thạch Hạo dùng Trùng Đồng để xem xét thật cẩn thận phòng ngừa bỏ qua thứ gì đó.
Âm thanh như sấm sét truyền tới, kiện pháp khí kia tản ra hóa thành màn mưa ánh sáng, sau đó lần nữa ngưng tụ thành một đóa hoa bay trở lại cây nhỏ kia.