Tin tức về Thần cốc được truyền ra như vậy lập tức khiến cho Dược đô trở nên náo động, trên đường phố ồn ào bàn tán không thôi, tất cả mọi người đều lộ ánh mắt đỏ ngàu.
Đó là bảo địa cỡ nào chứ, sớm đã phát hiện ra từ trước nên mọi người đều ý thức được sự bất phàm của nó, nơi đó có hàng loạt trận pháp để bảo vệ một cây bảo dược thần thánh, không ngờ rằng còn là nơi Chân Hoàng vẫn lạc, đúng là rất quan trọng!
Ý nghĩa này không hề thấp hơn việc phát hiện ra tổ Côn Bằng, bởi vì đều là Thập Hung, trận chiến Bắc Hải năm đó cũng không biết bao nhiêu người đã ngã xuống, hiện tại sào huyệt Chân Hoàng cũng đột nhiên xuất hiện ở Hoang Vực, tự nhiên khiến cả thế gian chấn động.
"Không nên, tuy rằng có lời đồn Chân Hoàng rơi máu ở vực này nhưng đạo thống cũng không có ở vực này, Thần cốc kia đã xảy ra chuyện gì?"
"Ôi dào, cũng chỉ là có khả năng phát hiện ra Chân Hoàng cốt mà thôi, cũng chưa bao giờ chứng thực qua cả, có thể là di cốt của chim thần nào đó cũng nên."
Trên đường chính có không ít cường giả nghị luận.
Người trên chiếc xe kéo kia cũng không có dừng lại mà bay vụt ngang trời, nhanh chóng rời đi biến mất cuối đường chân trời.
Rất nhanh, bên trong Dược đô xuất hiện từng luồng cầu vòng phá tan trời cao rồi biến mất nơi phương xa, tất cả đều rời đi, hiển nhiên mục tiêu chính là khu Thần cốc kia!
Người trung niên dũng mãnh kia biến sắc, bởi vì thái thượng trưởng lão của Thần Dược môn cũng không để ý tới chuyện này, cứ thế mà rời đi, rõ ràng là đi đoạt bảo.
Trong lòng gã chần chờ một chút, có nên quay lại hay không? Tuy Thần cốc có vô số trận pháp khó có thể đánh gục được gã, thế nhưng bên ngoài đã phát hiện được hoàng cốt thì hẳn bên trong cũng sẽ có cơ duyên vô cùng to lớn.
"Các ngươi nhanh chóng đưa bảo cốt lại cho ta, nếu không đừng trách ta không nể mặt đấy!" Người trung niên uy h**p, trong mắt ẩn hiển sát cơ.
Thạch Hạo chắp tay sau lưng, phù văn nơi bàn tay lóe lên rồi ném một miếng xương từ trong đống đồ đã mua trên sạp hàng về trước, nói: "Ông chẳng hề có chút đạo lý nào, bắt nạt vô lý, coi như ta sợ ông vậy, trả đó!"
A Đức vội vàng chụp lấy.
Nhưng mà gã hơi nghi ngờ, đống đồ vừa nãy rất lộn xộn, gã cũng chẳng có chút ấn tượng đặc biệt nào, chỉ nhỡ rõ rằng trong đó có một khối cốt đen thui, cũng không xác định được có phải là khối này hay không.
Ngay cả người trung niên kia cũng chưa từng để ý qua, cũng chỉ là nhớ sơ sơ, giờ lộ vẻ hoài nghi, cẩn thận cảm ứng thì phát hiện cũng chỉ là một khối cốt bình thường.
"Không đúng, đó chính là một khối cốt chim thần, ngươi giao ra đây!" Ánh mắt của người trung niên lộ vẻ hung ác, đằng đằng sát khí.
"Ông muốn lừa người à, dụ dỗ bán cho ta một khối cốt sứt mẻ, như vậy đã là quá bất công rồi, giờ lại còn muốn ta bồi thường một khối thần cốt, thấy ta dễ bị bắt nạt lắm hả?" Thạch Hạo xị mặt xuống.
Người trung niên chần chờ một chút, gã cũng cảm thấy có thể mình đã lầm, bản thân gã cũng đạt được một khối hắc cốt như thế nhưng đó cũng không phải là Chân Hoàng cốt gì cả, xem ra mình cẩn thận quá mức rồi.