Thì ra là như thế, cái kia lại là một bảo đỉnh thượng cổ! Bỗng nhiên Thạch Hạo bừng tỉnh, nó vô cùng quen thuộc với cái đỉnh đen kia, bởi vì cái đỉnh này chuyên môn được nó dùng làm dược đỉnh, dùng từ nhỏ cho tới lớn đạt được rất nhiều lợi ích.
Đặc biệt khi rèn luyện một giọt chân huyết của Toan Nghê và Bóng Lông thì cái đỉnh này từng thức tỉnh, truyền ra những âm thanh tế tự, hiện lên những vết tích của tiên dân thượng cổ cùng với chư thiên.
Nhật nguyệt tinh thần tô điểm, hung thú và chim thần thái cổ bay lượn, còn có hoa, chim, cá, sâu, núi, thác... những cảnh tượng vô cùng đồ sộ, tuyệt đối là một kỳ cảnh.
"Cái đỉnh đó có thể không bình thường, tương truyền nếu bỏ linh dược vào trong thì có thể tăng lên dược tính, khiến nó trở nên bất phàm, chiếc đỉnh cổ đó là trân bảo hi thế.'' Lão Vương gia của Hỏa quốc nói.
Đều là Cổ quốc, bọn họ vô cùng hiểu rõ chí bảo trấn tộc nghịch thiên của Thạch tộc năm xưa, tổ tiên Thạch tộc rất bảo thủ hay có thể nói là ý thức lo âu, sau khi lập quốc thì giấu kín bảo vật cổ khí và truyền thừa nhất mạch chủ.
Thạch Hạo càng thêm hiểu rõ sự bất phàm của chiếc đỉnh kia, tuy rằng khi nó rèn luyện không có linh dược kỳ dị gì thế nhưng trải qua sự gia trì của chiếc đỉnh này thì những dược thảo bình thường đó mạnh lên không ít.
Đương nhiên, chiếc đỉnh này cũng không có mang lại hiệu dụng tới mức nghịch thiên cho nó gì cả, dù sao những dược thảo mà nó dùng rất là tầm thường, ngay cả một cây linh dược cũng chưa từng dùng qua.
Nhìn về phía bản chất, nó có thể bước tới hiện tại chủ yếu đều dựa vào chính mình, ngay như Liễu Thần từng nói, cây cỏ khô héo cũng có thể phát triển mạnh lần nữa.
Từ khi còn bé nó đã mất đi Chí Tôn cốt, cuối cùng dựa vào sức chịu đựng nên mới càng mạnh hơn, tiền lực càng tăng lên!
"Tiểu hữu có thiên tư như thế, nếu đi tới Hoàng Đô Thạch quốc thì ta nghĩ Nhân Hoàng sẽ tuyển chọn ngươi làm người thừa kế, bốn phương thuốc được truyền thừa kia sẽ thuộc về ngươi." Một vị Vương giả.
Hỏa Nha vương của Ly Hỏa quật gian thở: "Thế sự khó liệu, tiểu hữu nên suy nghĩ thử."
Thạch Hạo gật đầu, trong nháy mắt nó nghĩ tới rất nhiều chuyện, hiện tại không giống như trước kia, nó không chỉ đơn giản đắc tội với hồ Ma Linh trước kia, mà bây giờ Bất Lão sơn, Bổ Thiên giáo đều đối lập với nó, vì vậy sẽ tạo nên rất nhiều biến số.
Đáng mừng nhất là, nó không cần Hoàng Đô Thạch quốc, phương thuốc hoàn hảo nhất chính ở ngay Thạh thôn, nó cần cầu người khác làm gì.
Sau đó, bọn họ ngồi đàm đạo vô cùng thoải mái, mặc dù Thạch Hạo chỉ là một hậu bối thế nhưng không một ai dám xem thường, mỗi khi nó nói đều nhằm trúng yếu điểm.
Trên con đường tu luyện nó có năng khiếu vô cùng kinh người, khiến cho mấy lão Vương này thán phục, phát hiện thành tựu trong tương lai của nó không thể nào đoán được.
"Tiểu hữu, với thiên thư của cậu nhất định sẽ trở có thành tựu kinh người, nhưng lòng người khó dò, có một số việc nên cẩn thận thì hơn." Cửu Linh vương nói, ông là một lão Vương giả rất mạnh, một thân tu vi vô cùng kinh khủng, có thể sẽ trở thành một Tôn giả chân chính.