"Thứ trong tổ địa Thạch tộc rất có giá trị, đặc biệt với Tôn giả thì càng trọng yếu hơn." Lão Vương của Hỏa quốc nói.
Lão mặc một thân đồ đỏ, tuổi rất lớn, ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, mặt mày nhăn nheo, cặp mắt mơ màng thế nhưng khi nhắc tới truyền thừa của Thạch quốc thì trong mắc lại lưu chuyển vẻ ước ao.
"Xin tiền bối chỉ giáo." Thạch Hạo khiên tốn thỉnh giáo.
"Với thiên tư của người, một đời này trong Thạch quốc thì không ai có thể so sánh với ngươi cả, đi tới hoàng cung Thạch quốc tất sẽ trở thành người Kế thừa đại thống, truyền thừa kia tự nhiên sẽ là của ngươi." Bên cạnh có ông lão lên tiếng.
Thạch Hạo nhíu mày, hiện tại nó cũng không muốn tiến vào hoàng cung Thạch quốc, tiếp tục đảm nhiệm Thạch Hoàng thì khó tránh khỏi huyết chiến.
"Là vài phương thuốc lưu truyền từ thượng cổ." Lão Vương gia của Hỏa quốc nói, bởi vì ông đã nhìn ra được Thạch Hạo không biết việc này.
Thạch Hạo ngẩn ra, truyền thừa của tổ địa Thạch tộc chỉ là vài phương thuốc lưu truyền từ thượng cổ? Chuyện này không bình thường, tổ địa Thạch quốc cũng có Thánh Hoàng cung, cơ duyên vô cùng nhiều.
"Xem ra ngươi không biết chuyện này." Thấy dáng vẻ của nó, Cửu Linh vương ngồi bên cạnh khẽ mỉm cười, tuy rằng tuổi đã già thế nhưng khí huyết lại dồi dào, những sợi tóc vàng đầy đầu phát sáng.
"Phương thuốc của Thạch quốc rất quý, ngay cả đại năng thượng cổ cũng mơ ước nhưng không đạt được." Hỏa Nha Vương giả đến từ Ly Hỏa quật nói.
Mấy người này đều khẳng định thì đủ chứng minh sự phi phàm của phương thuốc kia.
"Ngươi xem chúng ta thử đi, ai cũng không phải là Nhân tộc nhưng lại vô cùng khát khao với phương thuốc đó, như vậy đủ chứng minh vấn đề này." Cửu Linh vương bình tĩnh nói.
Lão Vương gia của Hỏa quốc gật đầu, nói: "Trên thực tế, giá trị của phương thuốc kia có thể nói là vô giá, đó là thứ mà ngay cả Thái Cổ Thần Sơn cũng thèm thuồng, tiêu tốn rất nhiều tâm tư nhưng trước giờ chưa từng có thu hoạch."
Bên cạnh có một vị Viên vương bổ sung, nói: "Phương pháp tu hành của Thạch quốc quả thật bất phàm. Nhưng không tới mức nghịch thiên, bất quá mấy phương thuốc của bọn hắn lại khiến cho rất nhiều đại giáo Hoang Vực không khỏi đỏ mắt."
Thạch Hạo kinh ngạc, rốt cuộc cũng đã hiểu được thứ truyền thừa quý giá nhất của Thạch quốc.
Tục truyền, mấy phương thuốc này có thể làm người chết sống lại. Dựa vài phương thuốc này mà luyện chế linh dược thì có thể mở ra kho báu tiềm năng của thân thể, trong thời gian ngắn nhất đột phá.
Thạch Hạo thay đổi sắc mặt, nó đang ở Liệt Trận cảnh, biết được muốn đột phá thì gian nan cỡ nào, so sánh với mấy cảnh giới trước thì tiêu hao thời gian vô cùng nhiều.
Theo suy đoán của nó, muốn đột phá tiến vào trong đại cảnh giới cao hơn, trở thành tôn giả thì tối thiểu phát mất nhiều năm sau.
Trên thực tế, với độ tuổi của nó mà nói thì thành tựu như thế rất là kinh người. Nhưng Thạch Hạo không thể đợi được, nó biết được, phải không ngừng tiến tới mới có thể tự vệ được, mới có thể tiêu diêu tự tại, không bị bó buộc.