Sau trận chiến này thì không một ai dám xem thường Hoang Vực nữa, đó chính là vực mà thiên tài các tộc vực ngoại phải thu lại ngạo khí của mình, không ai không phục, đối mặt với tiểu Thạch bọn họ không có chút sức phản kháng!
Tiểu Thạch tiên phong về trước, ai dám tranh tài?
Mọi người tin chắc, từ giờ trở đi đây chính là một vấn đề khó nói khó giải, thế nhưng muốn tìm ra được người trong cùng thế hệ có thể chống lại nó thì được mấy ai.
"Một đám sâu bọ, quen nhảy nhót ở Huyền Vực giờ chạy tới Hoang Vực mà cũng dám ngang ngược, sao không nhìn lại xem ai mới là chủ nơi này." Đại Hồng Điểu vênh váo.
Mọi người không nói gì, dám nói Bất Lão sơn là sâu bọ đây là người duy nhất, nhưng trong mắt của đám vực ngoại đây không phải là nơi hoang sơ ư?
Nhưng giờ không một ai lên tiếng, tiểu Thạch quá ngang tàn ai dám khiêu khích, ngay cả người của Bất Lão sơn mà cũng dám chém như cắt rau, không một ai nguyện ý tự vác thân đi tìm sự đau đớn cả.
Trận chiến này kết thúc, trang viên dần khôi phục lại vẻ náo nhiệt.
"Nhị đệ, có khỏe không hả?" Thạch Hạo cười híp mắt nhìn về Cửu đầu sư tử, giữa hai người trước đây có ân oán với nhau, từng quyết đấu sinh tử nhưng rồi lại hóa giải.
Cửu đầu sư tử đi tới, toàn thân vàng óng, tinh lực dồi dào, dù là tộc thuần huyết chân chính của Thái Cổ Thần Sơn cũng chưa chắc đã là đối thủ của nó, bởi vì bộ tộc của nó quá mạnh mẽ.
"Mấy năm qua đi, tộc ta cho mượn Hoàng Kim Thần Lô, Cửu Luyện chân huyết, đoạt lấy thiên địa tạo hóa, tu vi đề thăng nhanh chóng vậy mà vẫn không thể đuổi kịp bước chân của ngươi."
Cửu đầu sư tử lên tiếng, năm đó từng bị Thạch Hạo đánh đập và cũng từng cùng Thạch Hạo vượt qua hoạn nạn, cuối cùng biến chiến tranh thành tơ lụa nhưng trong lòng nó vãn luôn không phục, muốn vượt qua Thạch Hạo.
Mấy năm qua, nhờ Cổ thần phí luyện thể nên nó nhanh chóng tiến hóa, chuẩn bị trở thành sinh linh thuần huyết. Giờ gặp lại Thạch Hạo, nó cảm thấy khoảng cách luôn luôn xa vời, cho dù mấy năm qua nó nghịch thiên bao nhiêu thì cũng không tài nào đổi kịp Thạch Hạo.
Thạch Hạo cười ha hả, vỗ vỗ bả vai nó, sự tình trải qua ở Bách Đoạn sơn năm đó luôn khắc sâu trong lòng Thạch Hạo, cứ như mới ngày hôm qua vậy.
"Một vài người bạn của ta cũng tới." Cửu đầu sư tử nói.
Chim loan năm màu, Hỏa Nha, Tử Điêu, hai huynh đệ của tộc Ba Mắt, tất cả đều là những di chủng từng gặp Thạch Hạo ở Bách Đoạn sơn, bọn họ đã cùng tiến cùng lui giết qua Bạch Hổ, nuốt qua Kim Sí Bằng Điểu.
Nơi đây trở nên náo nhiệt hơn.
"Nào, tìm chỗ uống rượu." Người quen gặp mặt tự nhiên sẽ phải nâng ly cạn chén chúc mừng.
Hoang Vực lớn như thế mà lại từ biệt nhiều năm, có thể gặp lại cũng không hề dễ chút nào.
Hỏa Linh Nhi cũng tới, trờ chuyện hăng say với bọn nó, nói một hồi thì nàng rời đi, dù sao nàng cũng là chủ nhân nơi này nên muốn chiêu đãi tu sĩ các tộc.
Lần nữa gặp nhau, tất cả mọi người đều cảm thán, Thạch Hạo phong Vương sớm như vậy, việc này đủ chấn động cả thiên hạ, ai mà chẳng ao ước.
"Thạch huynh, huynh làm chúng ta kinh ngạc quá đấy, năm đó cũng chỉ là một tên nhóc con la hét, ăn uống hết thảy ở Bách Đoạn sơn. Nhưng giờ lại danh chấn Hoang Vực, thời gian vội vã, thay đổi rất nhiều chuyện nhen." Hỏa Nha nói.