Khu vườn này hoàn toàn yên tĩnh, không một ai dám nói năng lung tung, tiểu Thạch quá ngang tàn ngay cả Vương giả của Bất Lão sơn cũng dám mắng chửi không chút kiêng nể. Hiện tại nếu như nhiều lời, không ai biết có gây xích mích với Bất Lão sơn hay không, đến lúc đó tuyệt đối là tai bay vạ gió.
"Người trẻ tuổi, mọi việc cần phải lưu lại một đường, mọi chuyện mà làm đến cùng khi nhìn lại thì ngươi sẽ phát hiện không chỉ đoạn tuyệt con đường của người khác mà ngay cả con đường của chính mình cũng đứt đoạn." Tần Thủ Thành nói.
Thần sắc của lão ta rất khó coi, thân là trưởng lão của Bất Lão sơn, ai dám làm trái? Vậy thì đừng nói là bị người khác mắng chửi, cho lão là ai chứ!
"Lưu lại một đường? Các người ức h**p người khác, thích thì chém giết, người khác nếu như phản kháng chính là chặt đứt hoàn toàn? Ta xem ngươi không phải hồ đồ mà do ương ngạnh quá nên chai xạm luôn rồi." Thạch Hạo lạnh giọng nói, không hài lòng.
Tần Thủ THành xị mặt xuống, nói: "Từ khi ngươi vào trong khu vườn này thì ngông cuồng mở sát khiếp, chém đạo hữu chúng ta, tội ác nặng như thế đừng nói là phạm với Bất Lão sơn ta, cho dù không cũng khó mà chứa ngươi được!"
"Bớt nói nhảm đi, đừng có giả điên ra vẻ chính trực, muốn động thủ thì cứ tới xem thử ai có thể làm khó dễ ta?" Thạch Hạo đứng thẳng nói đó.
Tuy nó chỉ mới mười lăm tuổi thế nhưng thân thể cường tráng, thể xác cao to, mái tóc đen láy, khí thế phi phàm, cặp mắt trong trẻo mà có thần, bễ nghễ nhìn mọi người.
"Không hổ là thiếu niên anh hùng!" Vị Vương thúc của Hỏa quốc khẽ nói, âm thầm gật đầu, nhân vật này phong thái xuất chúng, nếu như cho nó thời gian để trưởng thành thì có ngày sẽ nhìn xuống khắp thiên hạ.
Sắc mặt của Tần Thủ Thành tối đen lại, nói: "Hay, ngon, được, ngươi quả là không bình thường! Từ xưa tới nay vẫn chưa có một ai dám khiêu khích Bất Lão sơn ta, cho dù ngươi có quan hệ với tộc ta đi nữa thì cũng khó lòng thoát khỏi việc trừng trị thật nặng, đại nghịch bất đạo như thế này thì nên phế bỏ một thân đạo hạnh của ngươi!"
Nói tới đây thì lão xoay người về phía quần hùng, nói: "Có đạo hữu nào nguyện ý cùng trừng trị tên này với Bất Lão sơn ta không?"
Mọi người rùng mình một cái, lão Tần Thủ Thành này lấy cờ lớn của Bất Lão sơn làm thế, việc này vô cùng nghiêm trọng, sức hiệu triệu nhất định sẽ rất mạnh.
Quả nhiên, lão già của Hắc Vân tộc liền đứng dậy, trước đây không lâu lão từng bị Thạch Hạo đánh nát một bàn tay, giờ sao có thể giảng hòa?
"Ò...."
Tiếng rống của trâu điên khiến người ở đây rung động, một con trâu đỏ bao phủ toàn ánh lửa bước tới, đây là một con Ngưu vương già, trước đây đã hiện thân muốn đối phó Thạch Hạo.
Còn có một vài người nhúc nhích, không nói những người khác, mọi người tin tưởng năng lực của Bất Lão sơn.
"Muốn đối phó ta thì trước tiên hãy cân đo đong đếm sức lực của mình đi đã, đừng trách ta không nhắc nhở các ông." Quần áo của Thạch Hạo tung bay phần phật, trông càng thêm thần võ hơn, như là một thiếu niên Thần vương, trong con ngươi b*n r* hai luồng sáng lạnh lẽo.