Tần Siêu, thiên tư cực cao, trong thế hệ tuổi trẻ cũng tính là một kỳ tài, nếu không phải ham mê nữ sắc, tu hành không dốc toàn lực thì thực lực vô cùng mạnh mẽ.
Trên thực tế, con cháu của Bất Lão sơn không có một người phàm tục, huống hồ xuất thân của hắn không đơn giản, là huyền tôn* của một đại nhân vật, được cho rằng huyết thống cực cao, tiềm năng vô cùng lớn.
(*): Cháu bốn đời.
Vì nâng cao sự hiểu biết, vì theo đuổi Thiên Thiên quận chúa nên hắn đã tới nơi này, trong nhận thức của hắn đây là một vực vô cùng lạc hậu, thiếu hụt gái đẹp, càng không có thiên kiêu, sâu trong lòng xem thường một vực này.
Hắn chưa từng nghĩ rằng, quát mắng một tên thổ dân của vực này, lệnh cho tên thổ dân này cút xa khỏi Thiên Thiên quận chúa, nhưng lại không ngờ ăn phải quả đắng bị người ta bạt tai ngay tại chỗ, vô cùng nhục nhã.
Tần Siêu đến từ Bất Lão sơn, những nơi đi qua con cháu thiên tài của các đại giáo ai ai không muốn kết giao, chủ động bắt chuyện, chắc chắn không đời nào đi đắc tội cả, nhưng cái Hoang Vực mà hắn xem thường này lại có người dám nhục hắn như thế.
Bạt tai hắn, trong Bất Lão sơn dù là cha mẹ hay là trưởng bối cũng chưa từng làm như thế, mấy ngày này khiến hắn tức đến nổ phổi, mỗi giờ mỗi khắc đều ngóng trông việc trả thù.
Cho nên, lần trước dẫn người đi tới thì thiếu niên này đã rời đi khiến hắn vô cùng giận dữ không có chỗ phát tiết. Hôm nay gặp lại Thạch Hạo, tự nhiên là cơ hội để trả thù, cặp mặt của hắn trở nên lạnh như băng.
"Ngươi trốn nữa đi?!" Tần Siêu lạnh lùng nói, cao thủ trong tộc có mặt nên tự nhiên hắn chẳng lo sợ gì nữa, hắn có sự tự tin này, bởi vì người của Bất Lão sơn xuất hiện, ai dám làm trái? Dù là Bổ Thiên giáo, Tây Phương giáo cũng phải kiêng kỵ không muốn xung đột.
Nơi đây trở nên yên tĩnh, rất nhìn tu sĩ im lặng đứng xem, ngay cả sinh linh của vực ngoại cũng không mở lời, không ai dám trêu chọc Bất Lão sơn cả, tộc này không nhiều người nhưng lại có thể chống tại Tiệt Thiên giáo, Tây Phương giáo, mà quan trọng nhất là luôn luôn bao che con cháu, ai dám đối địch với họ?
Mấy người này lo lắng cho tiểu Thạch, cảm thấy đáng tiếc, vốn là một thiếu niên vô cùng kinh diễm, tiền đồ không thể đo lường được nhưng giờ lại phải chết trong tay Bất Lão sơn, đúng là quá đáng tiếc mà.
Thạch Hạo nhìn thoáng qua, ánh mắt đầy vẻ khinh bỉ, chỉ là đảo qua trên người của hắn mà thôi chứ cũng chẳng thèm để ý gì cả, xem thường với việc nói chuyện cùng hắn.
Điệu bộ này, ánh mắt này thể hiện thẳng thừng, được rất nhiều người trông thấy thì ai cũng chấn động, thiếu niên này không thèm để ý tới công tử của Bất Lão sơn, đây là sự sỉ nhục và khiêu khích với tộc này?
Nên biết, theo một ý nghĩa nào đó, Bất Lão sơn còn đáng sợ hơn cả Bổ Thiên giáo, bởi vì Bổ Thiên giáo đệ tử đông đảo, trải rộng các vực, khi xảy ra chuyện thì không thể đi đòi hết các lời giải thích được. Mà Bất Lão sơn, chỉ tập trung ở trong một ngọn thánh sơn, nhân số ít nhưng lại quý, nếu bị làm nhục thì cần phải đi quét ngang đối phương.