Máu tươi nhuộm đỏ vạt áo trước, ngực vô cùng khó chịu, con ngươi của người trung niên Bất Lão sơn co rút nhanh chóng, khó mà tin được, lúc này toàn thân hắn trở nên lạnh lẽo không cách nào che giấu được vẻ chấn động trong lòng!
Vẫn chưa có động thủ thật sự mà đã bị khí thế của đối phương ép tới mức máu phun ào ào, nên biết người này vẫn chỉ mới là một thiếu niên thôi thế nhưng sao lại có tu vi như vậy, kinh người biết bao!
"Ngươi..." Hắn nói không nên lời, trong nháy mắt hắn liền biết được, lúc đối chiến với Cửu đầu sư tử thì có kiếm khí vô hình chém đứt cánh tay của hắn, đó chính là do thiếu niên này xuất thủ.
Thạch Hạo đáp xuống đất, khí tức mạnh mẽ trên người thu lại.
"Thật sự là tiểu Thạch, kinh diễm vô song, ngay cả Vương giả ở cảnh giới Liệt Trận mà cũng bị hắn kích thương!" Mọi người khiếp sợ.
Một năm rưỡi trôi qua, tiểu Thạch trong song Thạch lại tái hiện ở thế gian đã tạo nên cơn sóng gió vô cùng lớn, nơi đây hoàn toàn náo động, toàn bộ tu sĩ trong trang viên đều chạy tới nơi đây.
"Đó là tràng vực thân thể, là biểu hiện của bảo thể mạnh mẽ tới cực hạn hình thành nên một khu vực, ai đối kháng với thân thể của nó thì chắc chắn sẽ thất bại!" Một lão Vương giọng nói có vẻ run lên, bởi vì chuyện này khó mà tin được, đây gần như là thành tựu luyện thể chỉ xuất hiện trong truyền thuyết thế nhưng giờ lại xuất hiện ở trên người của một thiếu niên.
Mọi người ồ lên, sau đó nghĩ tới biểu hiện của nó trong đại chiến song Thạch kia, thân thể chấn thế, lúc đó được xưng là có thể sánh ngang với Kim Cương Bất Hoại Thân, quả nhiên không phải là hư danh.
"Chẳng trách..." Người trung niên của Bất Lão sơn rút lui, lau sạch vết máu nơi khóe miệng, hắn nghĩ lại chuyện vừa nãy thì vô cùng sợ hãi, vừa rồi bị áp chế cũng không oan.
Lão già của Hắc Vân tộc âm trầm, sương mù hiện lên, trong lòng ôm lấy một luồng khí nóng bởi vì không biết có phải là tiểu Thạch hay không nên lão đã vung tay đánh tới nhằm áp chế thiếu niên này, không hề nghĩ rằng đối phương lại đánh nát bàn tay của mình.
"Tiểu Thạch vừa hiện ai cùng so tài, người cùng thời không một ai là đối thủ của hắn, hiện tại chỉ có những nhân vật tiền bối kia mới có thể ngăn được thôi." Người của Hoang Vực khẽ bàn luận.
Bọn họ rất phấn chấn, bởi vì từ trước tới giờ sinh linh đến từ vực ngoại vô cùng kiêu căng, xem thường tất cả mọi người ở Hoang Vực khiến người khác vô cùng căm phẫn.
"Ngươi chính là Thạch Hạo?" Một ông lão của Bất Lão sơn bước ra, sắc mặt bình tĩnh, thế nhưng trong mắt lại hiện lên vẻ khác thường rồi nhanh chóng biến mất.
Người trung niên bị chém đứt cánh tay của Bất Lão sơn kia âm thầm đi lấy Thánh khí, sau đó ông lão này cũng tới theo, hiển nhiên là một cường giả vô cùng mạnh.
Trong lòng Thạch Hạo hơi động, nó mang máng nhận ra được, đám người dừng lại ở trên Bất Lão sơn kia có thể có chút liên hệ máu mủ với nó, là tộc nhân của mẹ nó.
Vào lúc này, nó bình tĩnh nhìn ông lão này, gật đầu nói: "Là ta."
"Thật sự là hắn, quả đúng là rất mạnh mẽ!"
"À, có rất nhiều người muốn khiêu chiến với hắn, giờ chân thân đã hiện không biết có mấy ai dám tiến lên?"