Đây chính là người của Bất Lão sơn, một cường giả ở cảnh giới Liệt Trận mà lại bị một ngươi chém đứt cánh tay phải, lúc này đã đè ép tất cả các cường giả ở nơi đây!
"Cửu đầu sư tử mạnh đến thế ư, điều động một thanh kiếm gãy mà có thể kích thương Vương của cảnh giới Liệt Trận?" Có người thán phục, không tin vào mắt mình.
"Không đúng, kiếm khí đó rõ ràng xuất hiện từ trong hư không, tuy rằng quỹ tích giống với kiếm gãy thế nhưng không phải do Cửu đầu sư tử phát ra." Có ông lão lên tiếng.
Trên thực tế, không chỉ một ngươi nhìn thấy điểm kỳ lạ mà bất kỳ ai đạt tới Liệt Trận cảnh thì đều thì thầm, chiêu kiếm kia quá sắc bén, nếu đổi lại là bọn họ thì có thể chống đỡ được ư?
Xa xa, Thạch Hạo thả lỏng tay, hai luồng kiếm khí thông thiên vừa nãy là do nó phát ra, đó chính là kiếm ý của đại năng thượng cổ mà nó đã lĩnh ngộ được từ tấm da thú.
Một cây cỏ có thể chém rụng nhật nguyệt tinh thần, loại cảnh giới đáng sợ và thâm ảo đó chỉ vừa tưởng tượng đã khiến lòng người rung động!
Đây là lần đầu tiên nó thi triển loại kiếm ý này, quả nhiên sắc bén vô cùng. Nó cũng không có tiếp tục ra tay, cho người trung niên kia một bài học là được rồi, bởi vì dù gì bọn họ cũng có máu mủ với mình.
Chưa thể xác minh nên nó không muốn đại khai sát giới, sau này khi đi tới Huyền Vực lại gặp phải rắc rối này thì không cần thiết, nếu thật sự giết người thân của mẹ mình có lẽ sẽ không hay cho lắm.
Trung niên của Bất Lão sơn sắc mặt trắng bệch, nhìn chằm chằm hư không khó mà tin được, kiếm khí kia quá kỳ lạ, không có nguồn gốc, phát ra như thế nào?
Quan trọng nhất là uy lực quá lớn, hắn cơ bản không thể phòng ngự được, chiêu kiếm đầu xém tí nữa đã chém hắn thành hai đoạn, đây là cảnh cáo. Một chiêu kiếm khác chặt đứt cánh tay hắn, máu chảy ào ào, đây là trừng phạt.
Đây là người nào mà dám làm thế với hắn, trong lòng người trung niên vô cùng tức giận, ánh mắt khiếp người, hắn đến từ Bất Lão sơn, đại biểu cho đạo thống đỉnh cao nhất của thế gian!
"Thật can đảm, muốn là địch với Bất Lão sơn ta..." Hắn cắn răng, lửa giận trong mắt thiêu đốt.
Cửu đầu sư tử rít gào, trong con ngươi màu vàng của nó cũng phát sáng, đồng thời trong miệng phun ra ngọn lửa màu vàng rực rở bao bọc lấy kiếm gãy, lần nữa chém về trước.
"Thật dũng mãnh!" Mọi người kinh ngạc thốt lên, bởi vì còn rất nhiều người chưa nhìn ra được điểm lạ thường trong đó, cứ tưởng rằng Cửu đầu sư tử đã chém đứt một cánh tay của người trung niên kia.
"Bụp" một tiếng, lúc này người trung niên vừa mới leo lên võ đài, ở cự ly khá gần nên không tránh kịp đã bị ánh kiếm quẹt qua, trên người xuất hiện một vết thương vô cùng đáng sợ, máu tươi tuôn trào.
Hắn vội vàng bay ngược tránh ra ngoài, hôm nay liên tiếp bị thương, ăn thiệt thòi lớn như vậy đúng là xưa nay chưa từng có.
Trong lòng hắn vô cùng uất ức, thường ngày sinh linh của Bất Lão sơn ra ngoài thì ai dám mạo phạm? Vậy mà hôm nay không chỉ có người chống đối mà còn chém thương hắn, khiến lòng hắn tràn ngập lửa giận.
Nhưng hiển nhiên không cách nào chiến tiếp nữa, hắn biết, nếu còn dám xuất kích khả năng sẽ nguy hiểm tới tính mạng, kiếm khi vừa nãy thật sự rất đáng sợ.
"Không được, ta phải đoạt lấy Thánh khí!" Trong lòng hắn bất chấp, ôm cánh tay bị chặt đứt hạ xuống mặt đất rồi rời đi, nếu ở lại khẳng định sẽ càng thiệt thòi hơn nữa.
Cái miệng đê tiện của Đại Hồng Điểu không ngừng hỏi thăm, nói: "Ê, đạo huynh của Bất Lão sơn, sao huynh lại đi vậy, vừa nãy không phải nói mình là con cháu Thiên vương ư?"