Bất Lão sơn, rốt cuộc cũng có người xuất hiện, trong lòng tất cả mọi người đều cảm thấy lạnh lẽo, cảm giác ngột ngạt thậm chí cả sợ hãi, bởi vì những tu sĩ bước ra từ nơi đây đều rất đáng sợ.
Ai cũng biết, bọn họ nhân số không nhiều cũng không có rộng lớn qua mấy vực, mà giống như là một gia tộc lánh đời cư trú ở một nơi, thế nhưng bọn họ lại đủ sức để chống lại Bổ Thiên giáo, Tây Phương giáo, kinh sợ các vực, bế nghễ thiên hạ.
"Biết ngay mà, hậu nhân của họ bị người làm nhục thì đời nào có khái niệm giảng hòa, bây giờ muốn làm khó dễ rồi." Trong mắt của một tu sĩ lấp lánh tinh quang.
Bất Lão sơn, một truyền thừa vô thượng, được xưng là trường tồn cùng thế gian, có cường giả sống từ cổ đại cho tới giờ, ngự trị bên trên các đại giáo.
Thời khắc này không cần nói về người của Hỏa quốc, cho dù là cường giả của vực ngoại trong lòng cũng không thể bình tĩnh được, đạo thống cổ xưa này tập trung về ai thì khẳng định sẽ không có kết quả tốt đẹp gì.
Mạch này ngày thường rất biết điều thế nhưng một khi giao chiến cùng ai thì chắc chắc xuất kích một cách chớp nhoáng, quét ngang địch thủ, sẽ không lưu lại chút mầm họa nào.
"Thạch Hạo kinh tài tuyệt diễm, ngạo thị người cùng thế hệ nhưng giờ lại chọc vào Bất Lão sơn, chắc chắn con đường tiến tới sẽ bị chặn ngang rồi." Có tu sĩ lão bối than nhẹ.
Thạch Hạo hiện tại, ai mà không biết, ai mà không hiểu, một khi trưởng thành có khả năng sẽ trở thành một vị Chí Tôn chân chính, vô địch khắp nơi trên trời lẫn dưới đất!
Nhưng giờ lại đụng phải Bất Lão sơn thường ngày không màn tới trấn thế này, thế nhưng bọn họ lại cực kỳ bao che con cháu mình, tình cảnh này vô cùng căng thẳng, hôm nay có khả năng sẽ có thiên tài chết trẻ rồi.
Bất Lão sơn rất thần bí, có Thần Linh bất tử ẩn cư, có thể trông xuống chúng sinh, nếu họ đã nhằm vào ai thì cho dù là Thái Cổ Thần Sơn cũng sẽ bị san thành bình địa.
Mọi người thì thầm, âm thanh không cao sợ sẽ làm cho đám người Bất Lão sơn không vui, hiển nhiên người trung niên đứng ra rất mạnh, rất lợi hợi.
Cho dù, thực lực bản thân của ai đó trong Bất Lão sơn không cao thì cũng chẳng ai dám công khai chọc tức cả, bởi vì bối cảnh của họ quá kh*ng b*.
"Hai người các ngươi đều có quan hệ với hắn, vậy hãy tới luôn đây đi." Người trung niên kia mở miệng, nhìn về phía Đại Hồng Điểu và Cửu đầu sư tử.
"Ngươi đến từ đâu đó, là ai vậy hả? Cho rằng mình là con cháu của Thiên vương chắc, ông mày không sợ ngươi!" Miệng lưỡi của Đại Hồng Điểu vẫn rất lớn lối, xưa nay chưa từng chịu thiệt, huống chi hiện tại đang vô cùng hài lòng với bản thân.
Mọi người hóa đá, con quạ đen này quả nhiên có cá tính, nhìn thấy người của Bất Lão sơn mà vẫn kiêu ngạo như trước, cơ bản chẳng hề sợ hãi, thật là ghê gớm.
"Lời của ta ngươi nghe không hiểu ư?!" Người trung niên kia lạnh lùng nói, âm không cao nhưng lại vô cùng uy nghiêm.
Cả người Cửu đầu sư tử vàng óng đứng yên nơi đó, không giận mà uy, có một loại uy thế cực kỳ mạnh mẽ, đây chính là sự thể hiện của sức mạnh sau khi huyết thống thức tỉnh.