Hoa lan lửa, toàn bộ có màu đỏ, bất kể là cành cây hay là lá cây đều có màu đỏ, đồng thời có một mùi vô cùng thơm ngát.
Trên con đường dẫn vào biệt viện toàn là cây này, bởi vì trong Hỏa quốc có dính tới chữ Hỏa, mà cây hoa này lại đỏ rực nên rất được hoan nghênh ở Hoàng Đô này.
Thạch Hạo men theo con đường đá đi tới gần trang viên có diện tích cực lớn này, nơi đây có rất nhiều người, tộc nào cũng có, rất nhiều hình thù kỳ quái nhưng không một ai dám nhiều lời.
Cửa đồng lớn mang theo dấu vết năm tháng, tuy có binh sĩ canh gác thế nhưng cũng không có ai cản trở, bởi vì nơi này có một trận môn, người bước lên trên thì có thể tiến vào trong viện.
"Hả, vẫn còn xem trọng à, đây chính là tiểu truyền tống trận mà các môn phái ở thượng cổ thường dùng khi lựa chọn đệ tử tinh anh, chỉ có tu vi đạt tới cảnh giới nhất định thì mới có thể bước lên trên."
Người có thể tới nơi đây thì ai cũng đều bất phảm cả, đặc biệt là một ít cường tộc của vực ngoại, trong mắt bọn họ mang theo một loại ngạo nghễ, cũng không có chú ý tới trận pháp như vậy.
Đại đa số người đều đi vào, nhưng cũng có một vài người bị ngăn cản ngoài trận pháp, không thể tiến vào trong.
Sau khi Thạch Hạo bước lên trận pháp, ánh sáng sáu cạnh lóe lên, sương mù mờ mịt lưu chuyển, nó được truyền tống, rất nhanh bước vào một cái sân.
Dược hương nức mũi, linh chu không thiếu thứ gì, trong sân tràn ngập sức sống, vừa mới bước vào trong sân thì khiến người ta lầm tưởng rằng lạc vào khu vườn thuốc thượng cổ.
Thạch Hạo kinh ngạc, trong sân đều là một vài cây kỳ lại, không thiếu những linh dược lâu năm, bởi vậy nên mới có dược hương bay ra.
Lúc này, trong sân đã có rất nhiều người, đồng thời đang tụ năm tụ ba nói chuyện sôi nổi.
Tới nơi tụ hội như vầy tự nhiên có thể làm quen với nhiều tu sĩ, có thể mở rộng xã giao, trao đổi những bảo vật, tới đây là lựa chọn tốt nhất.
Đương nhiên, nơi này cũng không ít sự tranh chấp, tu sĩ tụ hội, một lời không hợp là có thể động binh đao, dùng bảo thuật phân thắng thua.
"Ồ, chàng trai tóc ngắn kia thật là lợi hại, tuyệt đối là một đại nhân vật, đến từ Tiểu Tây Thiên."
"Thật mạnh, dù gì cũng là một con Long Tượng mà lại bị hắn nâng ở trong lòng bàn tay rồi tiến vào trong."
Có người bàn luận, nhìn chằm chằm một người trung niên khoảng bốn mươi tuổi, tướng mạo bình thường, hắn cắt tóc ngắn chỉ dài một tấc, lúc đi vào trong lòng bàn tay phát sáng, một con Long Tượng cao ba tấc bị bắt ở bên trong, cả người nó trắng như tuyết, tản ra một luồng khí tức mạnh mẽ.
Ai cũng biết, Bạch Ngọc Long Tượng chính là Thánh thú hộ giáo của Tiểu Tây Thiên, ở nơi khác rất hiếm thấy, con này hẳn là đời sau của vị thượng cổ này, hiện giờ thành tọa kỵ của người nọ.
Thạch Hạo âm thầm gật đầu, thực lực của người này bất phàm, địa vị cũng không thấp trong Tiểu Tây Thiên, kỳ thật nó rất muốn tìm người của môn phái này nói cho ra lẽ, vì sao lại dung túng một đám côn đồ dám đại khai sát giới ở biên giới phía Tây Thạch quốc.