"Buông tay!" Thanh niên kêu to trên mặt đầy vẻ tức giận, tu vi của gã rất mạnh, rất ít khi gặp đối thủ, hơn nữa lai lịch của gã cũng rất lớn nên ai nhìn thấy cũng phải tránh lui, chưa bao giờ ăn thiệt thòi lớn như vậy.
Thạch Hạo xách lấy gã, lộ ra nụ cười gằn, nếu thật sự tên điên này là họ hàng xa với nó thì nó lại càng phải dạy dỗ nữa, huống chi vẫn còn chưa xác thực.
"Rầm", "Rầm"...
Cái bạt tai này vô cùng mạnh vô cùng thanh thúy, liên tiếp mười mấy cú giáng xuống, miệng mũi thanh niên này đều đầy máu, hàm răng trong miệng cũng văng ra toàn bộ, mặt xưng phồng không ra hình dạng gì.
Rất nhiều người không biết nói gì, chẳng trách con quạ đen đậu trên bả vai của người này lại thích đánh vào miệng người khác như vậy, quả nhiên đây là một sự kế thừa mà.
Mà người của Huyền Vực càng kinh sợ hơn nữa, không biết lai lịch của thanh niên này thì không nói làm gì nhưng nếu đã biết được mà còn dám làm như thế? Uy danh của Bất Lão sơn chấn nhiếp các vực.
"Dừng tay!" Mấy người trẻ tuổi bị chấn lui trước kia hét lớn đồng thời xông về trước.
Thạch Hạo ngẩn đầu ánh mắt lạnh lẽo, một khu vực vô hình tràn ra giam cầm mấy người kia trên không trung, không thể nào động đậy được.
Sau đó, nó thổi nhẹ một cái, một luồng gió mạnh ập tới cứ như là chiếc búa vạn cân nện thẳng lên trên mấy người này, phát ra những âm thanh xương gãy.
Mọi người như hóa đá, người này mạnh mẽ cỡ nào chứ? Thân thể chưa động, chỉ dựa vào một luồng khí thế mà đã có thể giam cầm mấy người, một cú thổi mà khiến bọn họ nứt xương!
Ngay cả tên điên anh họ của Thiên Thiên quận chúa cũng chưa chắc đã có uy thế kh*ng b* như vậy? Tất cả mọi người đều nhìn Thạch Hạo như là nhìn thấy quỷ vậy.
Một tiếng nổ vang lên, hư không run rẩy, Thạch Hạo thu lại khí tức bản thân, những người này cũng khôi phục lại tự do ngã nhào trên mặt đất, ai cũng đều r*n r* đầy đau đớn.
"A...."
Cả người đau nhức, cũng không biết gãy bao nhiêu cái xương, ai nấy đều sợ hãi, đây là thiếu niên cường giả có cảnh giới cỡ nào?
"Thả ta ra!" Thanh niên đang nằm trong tay Thạch Hạo biến sắc, biết rằng lần này đã đá phải tấm sắt cứng rồi, có tu vi cỡ này thì khẳng định lai lịch sẽ không nhỏ.
"Bùm!"
Thạch Hạo lại tặng cho gã một cái tát, máu tươi b*n r* ngoài, nhìn gã nói: "Ngươi không được dạy à, mặt mũi của cha mẹ ngươi đều bị ngươi làm mất hết sạch rồi."
Mọi người ngẩn người, cảm thấy như một trưởng bối giáo huấn hậu nhận, quá mạnh mẽ, thật sự là không sợ Bất Lão sơn ư?
Thanh niên tức giận, vô cùng xấu hổ, trước mặt Huyền Vực Thập Mỹ mà lại rơi vào cảnh tượng thế này khiến cho gã hận không thể tìm cái lỗ nào chui vào, nơi sâu trong mắt tràn đầy vẻ hung ác, gã hận Thạch Hạo thấu xương thấu tủy.
"Còn dám oán hận?" Thạch Hạo lại tiếp tục bạt tai, chiếc cằm của gã suýt chút nữa đã bị đánh nát, sau đó nó tiện tay ném ra khỏi cung điện, lăn xuống dưới cầu thang ngọc thạch kia.
"Còn không mau cút!" Đại Hồng Điểu kêu lên, nói lại câu vừa nãy gã đã nói.
Mấy người này mặc kệ thương thế, một câu cũng không dám nói, vội vàng rời đi, lần này quá mất mặt.