Thiếu niên này là ai, có lai lịch ra sao? Chấn nhiếp không ít người nơi đây, con chim đậu trên vai kia lại có thể đánh bay một cường giả của Hỏa Ngưu tộc.
"Ò..."
Một tiếng gầm rú, cường giả bị đánh bay rơi trên thềm đá ngọc ngoài cửa điện hóa ra bản thể, lộ ra chân thân, đây là một con trâu khổng lồ toàn thân đỏ đậm như máu, ánh lửa bốc lên, nhanh chóng chạy nhanh vào trong đêện.
Cái sừng trâu khổng lồ đỏ tươi như máu kia lấp lánh và cực kỳ bén nhọn đang đâm hướng Thạch Hạo, mặc dù cái con chim đáng ghét kia quất nó một cái thế nhưng nó cũng muốn tính sổ với cả Thạch Hạo, bởi vì nó cho rằng đây mới chính là người chủ mưu.
"Con trâu này thật dứt khoát, kêu gào nhằm thẳng về phía này, muốn đổi món giúp ta ư, sao gần đây thấy miệng lưỡi nhạt nhẽo quá, vừa khéo ăn thịt con trâu này để bồi bổ thân thể vậy." Đại Hồng Điểu lên tiếng.
"Vèo" một tiếng, nó bay nhanh ra ngoài, toàn thân đen thui cứ như là vầng thái dương màu đen đáp xuống, cặp móng vuốt sắc bén nhanh chóng phóng ta, vẫn là tiểu thần thông đã được học từ Nhị Ngốc Tử.
"Keeng!"
Hoa lửa tung bay, một móng vuốt sắc bén của Đại Hồng Điểu bấu mạnh lên trên sừng trâu, âm thanh leng keng, nơi đó xuất hiện một đám phù văn, còn móng vuốt còn lại thì chụp thẳng vào Thiên linh cái của đối phương lấp lánh thần quang năm màu.
Ký hiệu lấp lánh tỏa ra, móng vuốt sắc bén của Đại Hồng Điều chuẩn bị đâm sâu vào trong Thiên linh cái của đối thương thì con Hỏa Ngưu sợ hãi, lúc này liền nằm phục xuống.
Con chim này quá lợi hại khiến cho Hỏa Ngưu kinh hãi, nó cảm giác được sóng thần lực của đối phương rất thâm hậu, không thể nào tránh né được, bất kể là hai cánh vừa nãy hay là cặp móng vuốt vừa rồi đều có một loại linh tính, vô cùng chính xác khi đánh lên trên người nó.
"Phi Hoàng trảo!" Xa xa, trong mắt cường giả tuổi trẻ Vũ tộc nắm giữ Hoàng huyết kia lộ ra tinh quang, khí lức lập tức mạnh mẽ lên tập trung về phía Đại Hồng Điểu, lộ vẻ kỳ dị.
"Cái gì, đó chính là Phi Hoàng trảo - Thần thông Hoàng điểu*?" Bên cạnh, có người kinh ngạc thốt lên.
(*): Hoàng điểu - Chim phượng hoàng.
Không ít người lộ vẻ kỳ dị, phàm là dính tới Chân Long, Thần Hoàng... mặc kệ là môn bảo thuật này có trọn vẹn hay không nhưng tất cả chắc chắn rất ghê gớm, uy lực kinh người.
Bảo thuật của Thập Hung Thái Cổ, mặc dù chỉ vụn vặt không trọn vẹn nhưng cũng ảnh hưởng sâu xa, nhiều khi có thể giúp cho giáo môn hưng thịnh lên.
Phi Hoàng trảo, tự nhiên chính là một môn bảo thuật vô cùng ghê gớm được truyền từ Thần Hoàng xuống, chỉ là môn thần thông này đã thất truyền từ thượng cổ, không có truyền thừa tới giờ.
"Không đầy đủ, chỉ coi là một tiểu thần thông mà thôi, nhưng bên trong lại có vài loại biến hóa huyền diệu, đáng giá để tham khảo." Có người khác nói.
"Nghé con, nhớ kỹ cho ông, phải đàng hoàng, giữ khuôn phép của việc làm trâu, không nên như thế." Đại Hồng Điểu tha con sinh linh này đi, rồi bay trở lại bả vai Thạch Hạo.
Mọi người không nói gì, con chim này thật hung hăng,
Thạch Hạo không hề nói gì, tiếp tục cất bước hướng về phía Thiên Thiên quận chúa, cũng không có quan tâm tới cuộc tranh đấu nữa nãy.
Cường giả vực ngoại trong điện đều sợ hãi, phát hiện thiếu niên này không hề bình thường, một con chim đã như thế thì chủ nhân của nó sẽ càng ghê gớm hơn.
"Từ đã!" Một tu sĩ của Hắc Vân tộc mở miệng, nhanh chân bước lên trước, nói: "Môn bảo thuật kia có phải là Phi Hoàng trảo không vậy?'