Thần thụ cắm rễ nơi này từng là Tế Linh Hỏa tộc, bên trong thân cây có một cặp cánh Chu Tước hóa thành cánh cửa, ở trong lại có quan tài màu vàng của Thánh Hoàng thượng cổ đang che đậy một cửa động.
Cảnh tượng như thế sao không kinh người được chứ? Sau lưng Thạch Hạo toát đầy mồ hôi hột, cảm thấy vô tình lại phát hiện ra một bí mật to lớn.
"Hỏa quốc không hề tầm thường, vài đại giáo vô thượng cử đệ tử của mình tiến vào tổ địa Hỏa quốc, là để tìm kiếm thứ gì?"
"Lẽ nào là tìm bí mật để thành tựu Chân Thần? Mặc dù nói như thế, hơn phân nửa không phải ở tổ địa kia."
Một vài cường giả trẻ tuổi của vực ngoại đang bàn luận, cũng chẳng kiêng kỵ thứ gì cả.
Trong lòng Thạch Hạo hơi động, lời của những người đáng tin không?
Lại có thêm một vài người tiến vào quỳnh lầu điện ngọc, khi ngồi xuống cũng nói tới những vấn đề tương tự như vừa nãy.
"Ta thấy mấy đại giáo đó đang tìm ngọn nguồn của đại kiếp nạn, có thể sẽ bắt đầu từ Hỏa quốc cũng nên."
Những lời này khiến người khác không rõ, mãi cho tới hiện tại cũng chẳng có bao nhiêu người hiểu rõ ý nghĩa chân chính của đại kiếp nạn kia, đến tột cùng vì sao lại xảy ra.
Thạch Hạo hít sâu vào một hơi, thử nghiệm lần cuối cùng, nó hi vọng có thể nhìn xuyên qua quan tài màu vàng, có thể nhìn thấy bên trong cửa động kia là thứ gì.
Nó toàn lực khống chế, con mắt thần nhân kia sáng lên rồi hóa thành đạo văn kết hợp với nó, lập tức nhìn xuyên qua hư không.
Không chỉ có con mắt thần nhân rung động mà ngay cả cặp mắt của Thạch Hạo cũng đau đớn, máu không ngừng ứa ra ngoài, nó vận chuyển thần lực tới cực điển, rất muốn nhìn cho ra sâu bên trong là thứ gì.
Rốt cuộc, nó cũng mơ hồ nhìn thấy ở đằng sau quan tài màu vàng kia, đó là một cái động sâu không lường được, cứ như là nối liền với một thế giới xa xưa nào đó.
Sương mù mông lung, nó tựa hồ nhìn thấy một nơi đầy thi thể, rất nhiều binh khí bị hư hại, tựa như là một chiến trường thượng cổ hùng vĩ, tối tăm cực kỳ.
Nhưng mà trong nháy mắt những thứ này liền biến mất, hào quang thánh khiết mãnh liệt, cứ như là nhìn thấy cánh cửa ánh sáng nơi tổ Côn Bằng, lưu chuyển một sức mạnh thần bí.
"Ồ, Thiên Thiên quận chúa tới rồi, là một trong Huyền Vực Thập Mỹ, rất có tiếng trong thế hệ tuổi trẻ." Có người nói nhỏ, ánh mắt nóng bỏng.
Thạch Hạo kết thúc việc tìm kiếm, dõi mắt nhìn phía ngoài thì thấy cô gái kia, chính là sinh linh vực ngoài vô cùng xinh đẹp vừa mới tiến vào Hoàng Đô Hỏa quốc.
Hiển nhiên, nàng không phải là Nhân tộc, nơi mi tâm có dấu ấn hình thoi, ngoài ra trên đầu còn có một cặp sừng ngọc cứ như là sừng rồng, hào quang lưu chuyển trên những sợi tóc, cộng thêm vẻ đẹp vô cùng đặc biệt.
Ngoài ra, nàng cũng chẳng khác gì Nhân tộc cả, vóc người cao ráo, nhưng đôi khi trong con mắt b*n r* những luồng sáng sắc bén.
"Huyền Vực?" Trong mắt Thạch Hạo lóe lên một luồng tinh quang, bởi vì nó biết được, cha mẹ của mình tới từ Huyền Vực, và tổ phụ cũng đã tới đó để tìm kiếm.
Nó rất muốn biết tình huống của vực này, chỉ có điều sinh linh ở vực này tới Hoang Vực rất ít.