Bàn Huyết, Động Thiên, Hóa Linh, Minh Văn, bốn cảnh giới lớn, đối với rất nhiều sinh linh thì đây chính là tất cả, bởi vì cho dù bọn họ một đời đuổi theo nhưng khó mà đột phá hết cả!
Đây cứ như là bốn ngọn núi lớn, núi này cao hơn núi kia, càng đi về trước thì con đường càng gian nan, cứ như là con đường nhỏ được tạc trên vách đá, khó mà với tới trời cao.
Đặc biệt là Nhân tộc, việc tu hành vô cùng khó, nếu không có cao nhân đời trước dò đường chỉ lối, mô phỏng theo phù văn nguyên thủy của tộc hắn thì rất có khả năng sẽ không tới con đường hiện tại.
Hiển nhiên, con đường ngày tràn ngập nguy hiểm, được xây nên từ máu và mồ hôi, theo sự khai thác của đời này qua đời khác cuối cùng càng ngày càng rộng rãi hơn.
Về phía tu sĩ Nhân tộc, bốn cảnh giới lớn này hầu như là đại biểu cho tất cả, muốn đột phá phạm trù này nói thì rất dễ, dùng cả đời để xung kích cũng vẫn là đang ở trên đường mà thôi.
Mười bốn tuổi, đột phá tiến vào cảnh giới lớn thứ năm, đây là việc khó tin tới dường nào, tối thiểu ở trong Nhân tộc cũng được coi là sự nghiệp vĩ đại, nếu truyền đi thì sẽ chấn động thiên hạ.
Liệt Trận, một cảnh giới lớn vô cùng huyền ảo, có thể đi tới một bước này thì đại biểu cho việc tuổi thanh xuân của họ đã không còn, năm tháng trôi qua, còn lại gì của thiếu niên.
Thạch Hạo đứng trên đỉnh núi cao, dõi mắt nhìn mặt đất vô ngần, dãy núi trùng điệp, giang sơn này vô cùng bao la thế nhưng khó có thể ngăn cản được suy nghĩ của nó.
Rốt cuộc cũng đã tiến cấp, hiện tại trong Hoang Vực này, nó tuyệt đối là một cường giả bất kể là ở trong bộ tộc nào.
Mười bốn tuổi phong Vương, thiếu niên Chí Tôn, danh xứng với thực, không hề có chút ba hoa nào, phóng tằm mắt cả Đại Hoang rất khó tìm ra người thứ hai.
Minh Văn cảnh hậu kỳ, cá biệt trong người tài ba mới có thể thành tựu Vương hầu, Thạch Hạo thoát khỏi cảnh giới này đi vào tầng thứ cao hơn, tự nhiên đã đi qua chữ Hầu, chân chính phong Vương.
"Liệt Trận, cảnh giới này rất đặc biệt, vô cùng ảo diệu phiền phức, thu hoạch cuối cùng của mỗi người không giống nhau, người mà hiểu thấu triệt mới có thể quật khởi."
Thạch Hạo lẩm bẩm, càng hiểu rõ hơn thì cảm thấy việc tu hành chẳng hề dễ dàng, sau khi bước vào cảnh giới này nó cảm nhận sâu sắc rằng, con đường phía trước cực kỳ gian nan.
Nếu như nói Minh Văn cảnh chính là mô phỏng theo những chủng tộc khác, trong cơ thể khắc ra phù văn, bước đầu có thể suy diễn pháp môn, vậy Liệt Trận chính là tiến hóa lên tầng thứ cao hơn, sử dụng được những hoa văn này.
Liệt Trận, đó chính là khắc trận trong cơ thể, đó là khái niệm gì? Sức chiến đấu với cảnh giới trước kia sẽ như thế nào, không thể nghi ngờ đó chính là tăng vọt!
Sinh linh thực sự dám khắc đại trận rườm rà vào trong cơ thể cũng chẳng có mấy ai, nếu dám thì đều là truyền thừa chủng tộc, là trận pháp an toàn vốn có, thiếu đi độ nghịch thiên do tự bản thân sáng tạo.
Liệt Trận, cảnh giới này là một ranh giới, có không ít người chỉ cần khắc trận pháp bảo thuật vô cùng đơn giản thì đã tính là thành công rồi, chỉ có một nhóm rất ít người thăng hoa ở cảnh giới này, tổ hợp ra vô tận trận pháp sát phạt.