Lời này vừa ra, bốn phương chấn động, người của Tiệt Thiên giáo ra tay, hơn nữa còn là Ma nữ đầy nhí nhảy này, thân phận của nàng cũng tương đương với Nguyệt Thiền tiên tử!
Chuyện này tự nhiên khiến người ta kiêng kỵ, đặc biệt là những Tôn giả vừa mở miệng khi nãy lạnh cả tim, đây là cuộc đánh cờ giữa hai đại giáo, bọn họ tuy thực lực mạnh, xuất thân vững chắc thế nhưng nếu bị cuốn vào thì cũng không tốt cho lắm.
Thạch Hạo dĩ nhiên là người siêu tuyệt, có liên quan tới cả hai đại giáo, khiến cho Tiệt Thiên giáo đứng ra bảo vệ, ngày sau nếu có người lại dám ra tay thì cần phải đắng đo suy nghĩ một hồi.
Ma nữ mắt ngọc mày ngài, phong hoa tuyệt đại, thân hình thon gọn, cặp đùi thon dài đong đưa, yểu điệu thước tha, thật là một cảnh vật động lòng người.
"Thạch Hạo, thương thế của ngươi không nhẹ, tốt nhất là rời đi thôi, ta và ngươi cùng nhau xông ra ngoài." Ma nữ cười nói, cặp mi chớp chớp, con mắt linh động, môi đỏ ướt át.
"Cũng không sao, ta cũng chẳng có gì đáng ngại cả, tự mình cũng có thể rời đi được, quyết đấu sinh tử thế này ngược lại cũng là một loại mài giũa." Thạch Hạo cười nói, cũng biểu đạt lòng biết ơn.
Mọi người hoảng sợ, tên nhóc này quá b**n th**, rõ ràng bị thương nặng gần chết như vậy mà còn xem loại chiến đấu này là thử thách?
Cường giả mạnh yếu tự nhiên có đạo lý của mình, mọi người hiểu được, thiếu niên có tư chất ngút trời này có chỗ hơn người, sinh tử quyết đấu, liều mạng Tôn giả, cũng chỉ là trò cười.
"Còn ai muốn tới nữa không?!" Thạch Hạo quát lên.
Mọi người đờ ra, nó lại chủ động khiêu chiến, muốn làm gì, không sợ chiến chết ở đây sao?
Trên thực tế, thương thế của Thạch Hạo rất nặng, trước đây không lâu còn nghĩ đường chạy trốn, mở một đường máu xông ra ngoài, thế nhưng giờ lại có thêm một loại cảm ngộ, đây là một cơ hội để phóng thích toàn bộ tiềm năng, chiến đấu đến rã rời thì mới có lợi cho nó.
Nên biết, thường ngày nó luôn quét ngang chư địch, nơi nào mới có thể gặp được đối thủ thích hơp? Ở trong Thánh Hoàng cung của tổ địa Hỏa tộc gặp được bức tường Thần Ma, chuyện đó khiến nó cực kỳ mừng rỡ.
Mà hiện tại, có một đám sinh linh sống sờ sờ quyết chiến với nó, tự nhiên là một hồi tạo hóa.
Đương nhiên, đây không phải là đâm đầu vào chỗ chết, nó có niềm tin, bởi vì ngay khi nãy g**t ch*t Tích Hoa bà bà rồi sau đó đạt được da Hư Không thú, có thể qua lại trong hư không, tới lui rất tự nhiên!
Vì vậy, giờ nó không sợ nữa, biến nơi đây trở thành bãi săn giết, muốn huyết chiến tới cùng.
Không thể không nói, Ma nữ rất nhạy cảm, vô cùng thông minh, từ trong con ngươi của Thạch Hạo đã bắt lấy một tia tự tin và tự phụ, lập tức hiểu rõ được tâm cảnh của nó.
"Đã như thế, chư vị tiếp tục, Tiệt Thiên giáo ta lui lại vậy." Nàng cười hì hì, vô cùng thẳng thắn, trực tiếp bay ngang qua trời, cứ như là một bóng ma đầy gợi cảm vậy.
Mọi người đờ ra, Ma nữ nói đi là đi, không chút dừng lại, thoát ly khỏi chiến trường.