Tích Hoa bà bà miệng đầy máu tươi, vô cùng bối rối, trước giờ có ai dám làm thế với bà? Ở trước mặt tất cả mọi người lại không ngừng tát mạnh vào miệng mình.
Nên biết, bà đến từ Bổ Thiên giáo, không người nào trên thần thế dám trêu chọc, đạo thống truyền thừa lớn đến cực điểm.
"Chó con, ngươi..." Bà lão nổi giận, tỉnh lại sau trận choáng váng thì nhịn không được rít gào.
"Chát", "Chát"...
Thạch Hạo không nói hai lời, tiếp tục tát thật mạnh vào miệng bà, thanh âm chan chát vang vọng bên tai mọi người.
Thanh âm chát chát phát ra từ trên mặt của một Tôn giả khiến rất nhiều người há hốc miệng, khó mà tin được những cảnh đang diễn ra.
"Chát!"
Cái tát cuối cùng chạm vào, mặt mày sưng húp, cặp mắt phun lửa, đôi môi phình to cứ như hai cục đá, trông rất khó coi.
Khắp nơi yên tĩnh, mọi người chấn động, muốn nói gì đó thế nhưng khi vừa mở miệng thì đại đa số mọi người đều ngậm miệng lại, bởi vì họ biết, đây tuyệt đối là một cơn bão táp, ngay cả Tôn giả của Bổ Thiên giáo mà cũng dám đánh, chuyện này có thể ư?!
"Tiểu hữu hãy khoang dung độ lượng, giơ cao đánh khẽ, xin hãy bỏ qua cho Tích Hoa đạo hữu của Bổ Thiên giáo." Một ông lão mở miệng, đứng ra cầu tình.
Thạch Hạo lạnh lùng nhìn, Bổ Thiên giáo thế lớn, rất có thể sẽ tiến vào Hoang Vực, hiện tại có người dám ở trước cơn thịnh nộ đang bùng phát của nó mà cầu tình, chắc chắn muốn tạo nên mối quan hệ với đại giáo vô thượng này.
"Cút!" Thạch Hạo chỉ nói một câu như thế, hôm nay Tôn giả cũng đã giết mấy người rồi thì còn quan tâm tới nhiều tội hay ít tội nữa ư? Đám người Tích Hoa bà bà đối phó tàn độc với nó, có thể nào buông tha chứ!
Sắc mặt của ông lão này lúc trắng lúc xanh, nhưng chịu đựng rất là giỏi, cặp mắt như phun ra lửa yên lặng rút lui, không dám lắm lời.
Bởi vì, ông ta làm như thế cũng xem là đã xích lại gần với Bổ Thiên giáo rồi, nhưng lại không muốn khai tử với Thạch Hạo, hung uy của tên sát tinh này rõ như ban ngày.
"Thả ta ra!" Tích Hoa bà bà gầm nhẹ, từ trước tới giờ chưa chịu phải thiệt thòi lớn như vầy, càng gặp phải tình cảnh đau khổ như thế, cho dù g**t ch*t đối phương cũng khó mà cọ rửa được sỉ nhục này.
"Bà tưởng mình còn cao quý lắm sao, để cháu chăm sóc bà rồi sau đó thả bà đi nhá?" Thạch Hạo khinh bỉ, một tay nhéo thật mạnh cái bà già này.
"Người trẻ tuổi, thả ta ra, coi như chưa từng xảy ra chuyện gì." Tích Hoa bà bà nói nhỏ, âm thanh nhỏ như tiếng muỗi kêu, đây cũng có thể xem là bà đã tỏ thái độ khiêm nhường rồi.
''Bà nói cái gì, ta nghe không rõ!" Thạch Hạo lớn tiếng nói.
"Ngươi..." Sâu trong mắt của bà xuất hiện một tia tàn ác, thật sự là không cam lòng mà, nếu không phải là ở Hư Thần giới thì bà đời nào phải ăn nói khép nép với một tên tiểu bối cơ chứ.
"Ngươi cái gì mà ngươi, dùng những thủ đoạn độc ác, nguyền rủa để ám hại ta, còn muốn chưa xảy ra chuyện gì ư, bà tưởng mình là ai? Bổ Thiên giáo thì đã sao, chọc tới ta, giết không tha!" Thạch Hạo lạnh lùng nói.