"Keeng!"
Lại có tiếng chuông vang lên, khiến tâm thần người khác sảng khoái, thoải mái, nhưng đó lại là một loại sát phạt đối với Thạch Hạo, đó chính là tiếng chuông nguyền rủa chém thẳng vào trong lòng nó.
Nhưng hiện tại cũng không quá mãnh liệt như trước nữa, sức mạnh nguyền rủa đều bị ngăn cản ở bên ngoài.
Các Tôn giả lần lượt ra tay, thỉnh thoảng có lưu quang lóe lên, bảo thuật hạ xuống, mấy lần Thạch Hạo gặp phải nguy cơ thế nhưng đều tránh được.
"Phụ hoàng, hắn mất máu nhiều quá, nếu tiếp tục thì chỉ có chết mà thôi." Hỏa Linh Nhi vô cùng lo lắng, muốn Hỏa Hoàng ra tay.
"Từ từ, ở giữa sinh tử chính là vận may, đây cũng có thể là một loại rèn luyện, kiếp nạn này phải dựa nào nó xông ra ngoài thì tốt nhất." Hỏa Hoàng trầm giọng nói.
Thạch Hoàng vô cùng uy nghiên, trấn định, từ đầu tới cuối vẫn chưa có tỏ vẻ gì cả, ông ngồi xếp bằng trên một chiếc xe kéo không hề nhúc nhích, chỉ có cặp mắt khi chớp lại lóe lên thần quang,
"Ầm!"
Ánh lửa ngập trời, có Tôn giả lấy ra Tiên Thiên Ly Hỏa, đỏ đậm như dung nham, hư không bị thiêu đốt đến run rẩy, nhanh chóng bao vây Thạch Hạo lại.
Mọi người hít vào hơi khí lạnh, đây chính là một loại đạo hỏa trời sinh, giống như là đại dương bao phủ tới, vị Tôn giả này hẳn có lai lịch không nhỏ, hoặc là một con chim thần đi theo đường Hỏa đạo.
Khiến cho người khác giật mình là, lúc này Thạch Hạo ngồi xếp bằng, bốn con chim thần màu đỏ thẫm bay xung quanh nó không ngừng hút lấy Ly Hỏa trong hư không để luyện hóa thật tinh thuần tẩm bổ cho cơ thể.
"Ghê thật, vậy là luyện hóa tinh hoa trong lửa để cho bản thân sử dụng." Mặc dù đối địch với nhau, muốn đoạt lấy pháp môn Côn Bằng của nó, thế nhưng cũng có Tôn giả than thở, cảm khái cho sự phi phàm của nó.
"Chư vị đạo huynh, vẫn nên đồng loạt xuất thủ, sớm bắt nó lại, miễn trừ nó làm loạn thêm nữa." Tích Hoa bà bà mở miệng, ở trong hư không duy trì khoảng cách vừa phải với Thạch Hạo.
"Được, chúng ta cùng ra tay, sớm g**t ch*t nó." Tôn giả dồn dập hưởng ứng, nói cho cùng thì bọn họ cũng có chút rời rạc, không ai muốn liều mạng. Hiện tại có người dẫn đầu đứng ra như thế, mấy người bọn họ tự nhiên sẽ đồng tâm xuất lực, nhanh chóng đắc thủ/
Tình trạng của Thạch Hạo không tốt, áp lực càng ngày càng lớn.
"Xoẹt!"
Một thanh kiếm đồng thau xuất hiện, không ngừng bổ xuống từng luồng ánh kiếm, sắc bén vô cùng, nhấn chìm Thạch Hạo ở nơi đó.
Bùm một tiếng, một chiếc hồ lô vàng óng xuất hiện, lấp lánh hào quàng rực rỡ, cái nút nơi miệng hồ lô được rút ra, nơi đó liền xuất hiện từng làn sương mù, cứ như là một cái hồ đen bắt đầu nuốt lấy mười phương, phải thu Thạch Hạo vào trong.
"Gào..."
Một con Cùng Kỳ xuất hiện, nó được tạo thành từ phù văn màu máu, hình dáng như hổ ngưu, trên đầu mọc sừng, cả người có lông như lông nhím, đỏ đậm như máu, mọc ra cặp cánh cực lớn, tiếng rống rung trời.
Đây là một loại bảo thuật vô cùng mạnh mẽ trông rất sông động, giống như là một con Cùng Kỳ thật sự đập tới.
Ầm một tiếng, một chiếc thuyền gỗ đánh tới, tràn ra từng tia ánh đen, đầy rẫy khí tức quái dị, như là một chiếc thuyền ma vô cùng khiếp người, nếu nhìn kỹ, trên thuyền có rất nhiều tượng đất tỏa ra ánh đen, tựa như Thần ma xa xưa đang thức tỉnh, đây là một bảo cụ quái lạ không ngừng tiến tới phụ cận.
"Xoẹt!"
Kim quang nứt trời, một con chim thần màu vàng giương cánh xuất hiện đánh thẳng về phía Thạch Hạo, đây cũng là một loại thần thông mạnh mẽ, chính là bảo thuật hiện ra Thiểm Điện Ưng Chuẩn trong truyền thuyết.